Cơm Nguội đã được một người bạn cho biết Người phụ nữ trong bài thơ là người vợ cuối của ông- Sophia Tolstaya,cháu gái của Lev Tolstoi. Bà này cũng từng có một đời chồng rồi sau đó yêu một người bạn của Exenhin (trong bài có câu : em được tạo ra để dành cho nhiều người và tôi).
Nhà thơ không hạnh phúc với Sophia và không giấu diếm là mình không yêu vợ. Vì thế trong bài này ông gọi vợ là "ходячая березка"-
Ông vốn là người mơ mộng nhưng khi lấy Sophia sau những đổ vỡ khiến ông không còn mơ mộng nữa. Vì vậy ông nói " mắt không còn xanh nữa".
Khi dịch CN đã không hiểu tình yêu này lại có màu chua chát thế, nên đã cố ý làm nhẹ đi một vài chỗ, nhất là chi tiết "cây bạch dương di động". Sửa lại thôi:
Sergei Exenin
Ta là ai? Là gì? Người mơ mộng
Ta là ai? Là gì? Người mơ mộng
Đôi mắt xanh sương đã phủ mờ rồi,
Cùng người này người kia trên mặt đất
Ta sống trên đời chỉ là ngẫu nhiên thôi.
Và với em nụ hôn là thói cũ
Bởi ta hôn không biết đã bao người,
Và như thể những que diêm xòe lửa
Những lời yêu thương chỉ nói thế rồi thôi.
Nào “dấu yêu”, nào “mến thương”, “chung thủy”
Mà trong lòng thì muôn kiếp dửng dưng,
Nếu chạm được vào lòng người sâu kín
Thì biết tìm đâu sự thật mông lung...
Bởi vậy nên tâm hồn không khao khát
Không mong chi, lửa ấm cũng không màng
Em của ta, cây bạch dương di động
Cho ta một mình và cho cả thế gian.
Nhưng trong lúc mãi tìm người yêu quý
Và khốn khổ đọa đày trong tù ngục thờ ơ
Ta chẳng mảy may với em ghen hận
Và trước em chẳng quỵ lụy bao giờ.
Ta là gì? Là ai? Người mơ mộng
Đôi mắt xanh sương đã phủ mờ rồi
Và yêu em cũng chỉ là tiện thể
Cùng bao người trên mặt đất mà thôi.
Cho cả thế gian thì hơi chua cay quá các bác nhỉ, nhưng thế mới vần hic!
__________________
CƠM NGUỘI
Thay đổi nội dung bởi: Tulip, 23-02-2009 thời gian gửi bài 22:53
|