Trích:
Tanhia viết
Còn em thì nhớ hồi ấy tivi rất hay chiếu phim- kịch về "bọn bành trướng Trung quốc", có một vở kịch về bọn gián điệp Trung quốc có mật danh là 1-10-49 rất hiểm ác, cho nên từ bé đến giờ cứ nhìn thấy ông Tàu khựa nào là em đều cảm thấy nó như là gián điệp, tự nhiên cứ thấy ghét ghét, sợ sợ... hình như cái này là do đầu óc bị ám ảnh từ hồi bé.
|
Truyện chống gián điệp "Sau màn sương lạnh" (Trần Hữu Tòng) được dựng thành vở kịch truyền hình cùng tên. Cái "bọn" 1-10-49 trên đây do cố nghệ sỹ Trần Kiếm đóng. Bác nào có nhu cầu phôtô cái quyển trên thì gọi cho em số
090-979-8558 (giấy cực đen, chả chắc phôtô xong đã đọc được).
Còn có phim "Người bạn ấy", kể về cuộc chiến tranh mấy ngày đó. Về truyện thì có "Người hàng xóm tốt bụng".
Ở bên Trung Quốc, bán ê hề ngoài cửa hàng băng đĩa phim tài liệu về sự kiện này. Theo những phim đó, thì người Việt Nam ta được miêu tả khá là, tạm gọi là nguy hiểm. Có những cô gái dân tộc thiểu số, giả đói khát được anh bộ đội
Bát Nhất cho ăn uống, lừa lừa cướp súng bắn chết anh ấy luôn (phim dựng lại). Bên phía biên giới Trung Quốc có khá nhiều di tích về thời đó được giữ rất cẩn thận, và tour du lịch Việt Nam nào cũng không thể thiếu chương trình đi thăm những chỗ đó. Quảng cáo in đầy trên những tờ rơi của công ty du lịch.
Thái độ của Trung Quốc bây giờ đối với cuộc chiến đó vẫn thế: cần thiết, thành công rực rỡ (dù hình như chết đến 60.000 quân ô hợp). Đúng là, thời nào cũng thế, con sâu cái kiến thì dễ chết bởi một mếch lòng của một vài kẻ cầm quyền các bên. Nhưng nếu Việt Nam ta nhắc lại thì họ chẳng thích đâu, họ đe nẹt ngay. Nghèo, nhỏ yếu sinh ra
hèn.
Dấu vết của chiến tranh bên phía Việt Nam còn tồn tại bởi rất nhiều những bãi mìn. Em nói đơn giản chỉ cần ví dụ cái quả đồi to to đối diện trạm kiểm soát liên hợp Cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn), là cả một bãi mìn đến nay không thể rà phá được, dù sơ đồ vẫn còn vì địa hình sau hai mấy năm đã thay đổi quá nhiều. Cách đây mấy năm, dự án mở rộng đường quốc lộ 1A (Đoạn Hữu Nghị - Đồng Đăng) đã có hai chiếc xe ủi lộn cổ xuống vực chết mấy hai người lái xe ủi chỉ cách nhau có mấy ngày - do vướng mìn.
Thời kỳ năm 1990 em là thằng đi làm thuê, lấy hàng biên giới vài lần. Đi sang TQ phải thuê bộ đội biên phòng dẫn sang TQ (bò qua bãi mìn) và đã có lần thoát chết vì có linh cảm không đi nữa, còn cả chú bộ đội lẫn mấy ông Bắc Ninh liều đi sang tim gan phèo phổi treo hết lên cành cây. Hồi đó biên giới loạn lắm, những tay đầu gấu em quen hồi đó, người thì hoàn lương, người mới ra tù, người dựa cột...