Trước đây Gà Mờ đã alô bẩu cô này tham gia NNN cho vui, nhưng Thụy Anh nói là ngại đi chơi ở chỗ đông người nên vẫn ngại. Thôi chờ bao giờ bạo dạn hơn cái đã.
Thụy Anh đã gửi mấy bài thơ đọc hôm Nguyên Tiêu và cho biết thêm: " Nhưng bài chính của em chỉ là
. Còn lại là những trích đoạn lẩy ra để làm nền cho câu chuyện thơ chạy xuyên suốt chương trình. Riêng bài "Cảm ơn người" như một lời tri ân đối với độc giả, được dùng làm câu kết cho chương trình hôm qua".
TRÊN CON ĐƯỜNG MÙA THU CỦA CUỘC ĐỜI
Anh đi trên con đường mùa thu
Qua nghĩa trang, hàng mộ dài im lặng
Nghe tiếng nước rơi trên lá mục
Anh thèm một tiếng khóc
Thấy ngực nghẹn ngào như tiếng khóc của em
Mình chưa từng xa nhau, phải không em?
Nên anh không biết mùa thu có thể buồn đến thế
Anh từng mong một ngày lặng lẽ
Đọc một cuốn sách, ngắm khoảng trời chiều không có bóng em
Lúc anh bận, em làm anh bối rối thêm
Dù không nói, nhưng mắt em nhìn, tay em chạm vào anh
Như những giọt mưa vô duyên lọt vào cổ anh buổi sáng
Đôi lúc em còn hát vang khi anh lo lắng
Anh sợ cộng trừ sai, sợ con số không tròn
Bây giờ mùa thu, con đường anh đi như tối hơn
Hàng bạch dương phát sáng trong đêm cũng làm anh sợ hãi
Nhỡ con đường này cứ dài ra mãi
Nhỡ cánh rừng cứ vàng đi mà không xanh trở lại?
Nhỡ mai anh về không nghe thấy giọng em?
Giọng em,
Anh vẫn nghe để đoán xem cuộc đời đang bình an hay giông gió
Khi em ngừng hát giữa chừng, anh chuẩn bị tinh thần cho những buồn phiền nho nhỏ
Nhưng chỉ một lát thôi, chưa bao giờ em ngừng hát thật lâu!
Anh có biết đâu
Rằng anh cần nghe giọng em, dù anh vẫn thường giễu em quên lời lạc giọng
Chỉ khi đi trên con đường nước đọng
Giữa một nghĩa trang có làn sương trắng
Khi mặt đất mịt mù, anh mới kiếm tìm những âm thanh quen thuộc của em
Không cần hát, không cần cười
Em hãy kêu lên
Có thể cao giọng cãi lại anh cũng được
Hay là em khóc?
Ừ, khóc đi em, cho anh có được một người
Trên con đường mùa thu của cuộc đời
PHÍA TRÊN ĐÁM MÂY VẪN LÀ CẢ BẦU TRỜI
Phía trên đám mây vẫn là cả bầu trời
Xanh nhức nhối một màu không có thật
Bao năm rồi em ngỡ mình vẽ được màu trái đất
Hóa ra màu Trời Đất vẫn mông lung
Nào ai đã đi được đến tận cùng
Đường chân trời giao hòa cùng góc bể
Mà dám bảo rằng Bầu trời xanh như thế
Khiến Biển lớn trở thành một giọt nước mong manh!
Em đã từng tan biến cả vào anh
Như Biển lẫn vào màu Trời xanh ngắt
Ngốc nghếch làm sao, cố quên đi những mảng màu của riêng mình đã mất:
Đỏ như máu san hô và đen thẳm mũi đá ngầm
Chỉ đến khi những đám mây xuất hiện tối rầm
Biển mới nổi trận cuồng phong cay đắng
Sóng giận dữ một đêm đầu bạc trắng
Tự đập tan cánh buồm mới đó vẫn yêu đương
Suy cho cùng biển thật đáng thương!
Đau đớn hành hạ mình trong bão giông khổ sở
Sáng tỉnh lại rã rời hơi thở
Mặn đắng trong lòng lặng ngắt buông xuôi...
Phía trên đám mây vẫn là cả bầu trời
Như em ước những điều không có thật
Bảng màu em pha rồi đây, chỉ thiếu một màu duy nhất
Em không vẽ nổi bầu trời dù biết rõ nó màu xanh...
ĐÁNH CẮP NHỮNG BUỒN THƯƠNG
Tôi thường gom những cay đắng của người
Đánh cắp những buồn thương mang vào thơ. Và khóc
Cứ ngỡ vì tôi mà lòng ai đỡ buốt
Lệ muốn rơi cho bạn nở nụ cười
Đôi khi tôi cũng muốn say đời
Cũng từng muốn yêu đương quay cuồng ..."đến chết"
Chẳng nghĩ nhiều về một điều gì hết
Sống vì mình, vì mộng ước riêng tôi
Tim cũng từng ôm một hình bóng trong đời
Người khiến tôi đau lòng, khiến tôi hạnh phúc
Năm tháng đi qua bao đêm tôi thức
Thương trên đầu sợi tóc trắng biết đau
Tôi ngỡ hiểu người, mà chẳng hiểu mình đâu
Những vần thơ toàn nỗi lòng người lạ
Không có gì cho riêng tôi cả
Tôi chỉ là người đánh cắp những buồn thương…
LỚN LÊN CÙNG TUỔI THƠ
Tôi lớn lên cùng tuổi thơ của tôi
Cùng những con đường đạp xe không mệt mỏi
Những buổi chiều “dịu dàng không chịu nổi”
Những cái tên như khắc chạm trong đầu
Cứ ngỡ rằng mình đã lớn từ lâu
Sao càng lớn càng mơ về thơ ấu?
Lấy ngây thơ trèo me, nhặt sấu
Làm thước đo cho những quãng đời
Tôi như người của năm tháng xa vời
Nhặt nhạnh những cũ xưa gom góp về thực tại
Tập làm người với những điều khôn dại
Tập nhìn đời nhân hậu như trẻ thơ
Cô bé con hai bím tóc ngày xưa
Luôn nhìn tôi (thật buồn cười!) nghiêm nghị
Tôi có quên, có quên gì không nhỉ:
Ngôi nhà thân yêu nuôi lớn những ước mơ
Câu chuyện kể đêm mưa với kết thúc bất ngờ
Những trò chơi triền miên bên đống cát
Đêm lửa trại người đàn, người hát
Ngày ra trường nước mắt đẫm vai nhau...
Tôi bước đi về nơi đâu, nơi đâu
Cũng thấy mình bé hơn cô bé có hai bím tóc
Nhớ về tuổi thơ mình và khóc
Và lớn lên...
CẢM ƠN NGƯỜI
Cảm ơn người đã muốn hiểu tôi
Đã đón nhận những gì tôi viết
Như tay ấm chạm vào tay tha thiết
Câu thơ này không còn của riêng tôi!
Cảm ơn người đã vui sướng cùng tôi
Ngày hạnh phúc người chép thơ vào sổ
Tôi sẽ viết, thôi không còn lo sợ
Những yêu đương hay tan vỡ trong đời
Người đọc âm thầm thương mến đáng yêu ơi
Vần thơ vụng vì người mà sống
Trái tim trống nhờ người đã nóng
Lại mở ra ôm lấy cuộc đời