
15-02-2009, 17:29
|
 |
Thịt nướng Nga - Шашлык
|
|
Tham gia: Jun 2008
Bài viết: 455
Cảm ơn: 431
Được cảm ơn 609 lần trong 280 bài đăng
|
|
Lời hoa cỏ...
Chiều suông em đứng ngắm gió trải trên cánh đồng
Và nhớ thế, biết không?
rầm rì lời hoa cỏ...
Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi
Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân ... mềm ấm
Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh
Ơi ngọn gió mát lành
Gửi anh cho em nhé!

Lời bình của Đinh Đình Chiến
Em đứng ngắm trên cánh đồng trong một buổi chiều suông, ui gia là em nhớ...và rồi em nghe âm thanh của hoa cỏ... Có thật thế không khi người phụ nữ đang yêu và thường xốc nổi đứng ngắm và nghe? không phải, thực mà, không hề phải, người con gái ấy đang yêu và ép buộc thiên nhiên phải tham gia vào cuộc chơi lả lơi tình ái:
..." Này, gửi vào trong gió chút nồng nàn men môi
Này, gửi vào mây trời hương thơm xuân ... mềm ấm”
Tôi đang ngất ngứ vì say trong việc ăn gian tác giả : Chút nồng men môi và hương xuân mềm...ấm”. Em ăn gian thiên nhiên trời đất, tôi cũng tập tành cái cách ăn gian mà hiểu, mà ngồi tủm tỉm một mình.. Thì ra ngắm gió trên cánh đồng chí là mượn "mặt bằng"kinh doanh tình ái. Ác, ác, ác.
Tình yêu, lời yêu không chỉ âm thầm gửi hương theo gió mà còn vượt cả thời gian nhờ vào tiếng sấm:
Này, gửi vào tiếng sấm rằng em, em yêu anh
Ơi ngọn gió mát lành
Gửi anh cho em nhé!
Tiếng sấm tháng ba, ngọn gió lành tháng bảy - lại một lần nữa thiên nhiên bị cưỡng bức vào cuộc tình. Không chỉ còn là cuộc chơi mà sự tình đã biến thành khắc khoải..
Nỗi nhớ đã biến thành tiếng sấm gọi tình và anh là niềm khát khao cháy bỏng.
Dừng lại ở sự khát khao và tôi luôn mong là như thế để thi nhân mới có dịp cho người đời những áng văn hay.
Xin chào thi nhân và người tình nhân luôn bị bao phủ bởi lưới tình khó gỡ để tôi hoài hoài được đọc thơ hay... Đây cũng chỉ là những lời Hoa Cỏ. (đinhđìnhchiến)
|