Trích:
hungmgmi viết
Thế quái từ ngõ lỗ thủng, lại chuỷên sang thiết bị nghe nhìn, âu cũng là một nhược điểm "đậu phộng đề" đáng yêu của NNN 
|
Đâu cứ phải NNN mới đậu phộng, em thấy 4rum nào cũng có cái tật dễ thương đó hết.

Chủ đề của anh em mình chuyển sang buôn về những vật dụng thời bao cấp và về chính cái thời đó đến nơi.
Trích:
hungmgmi viết
Còn nhớ cùng thời đó còn có SHARP QT 94 là đỉnh cao, với những nút bấm hình tam giác, au tô ri vớt các đồng chí Liên xô mắt tròn mắt dẹt ngắm nhìn rồi bị "chăn", đến khổ!
Nhưng mình vẫn thích SHARP GF 800 hơn, trông bề thế, lich lãm hơn đc 939.
|
Dòng QT, như QT88, QT94... lả dòng máy thấp thấp, lùn lùn của SHARP. Cái 800Z anh nói em cũng thích, nhưng nếu nói ấn tượng thì phải là cái GF700Z từ trước đó. Hồi em học cấp 2, có lần đi xuống tận khu tập thể Trương Định, đến nhà cô bạn cùng lớp là chị ruột của hai cầu thủ Đức Thịnh (CAHN) và Đức Thắng (Thể Công); chả là ông bố của ba chị em đó là lái xe tải nên trong nhà, tuy tập thể cấp 4 lại có cái "đài sáp" 700Z, khá choáng:
Nghĩ lại cũng buồn cười, nhiều chuyện thời bao cấp đến là hay. Đám cưới hồi đó chú rể không phải là đi may complê mà là đi mượn đôn đáo khắp nơi mới được bộ vừa vừa một chút. Có lần ở gần nhà em có một chị lấy chồng, chú rể và phù rể cả chục người mặc "cả cây" bò
Levi's, toàn bộ chạy xe đạp Phượng Hoàng xanh cánh trả; trông phát khiếp! Thế mà hồi đó có nhiều bà nhiều cô ra xem đám cưới trầm trồ về sự sang trọng của nó.
Cảnh các đôi đi đám cưới, chàng sơmi trắng đạp thục mạng cái xe đạp đèo nàng ngồi sau ôm cái gói đỏ gói như một bông hoa, ở trong là cái chậu nhôm... thật hay. Tiếc thật, bây giờ có muốn nhìn lại cảnh đó cũng khó.
PS.
Các chú Đức Thịnh, Đức Thắng có đọc thấy những dòng này, thì về cho anh gửi lời hỏi thăm chị H. và bố mẹ nhé