Lebedev đã bổ nhiệm Burtsev làm tổng trợ lý của ông, để chịu trách nhiệm kết hợp các máy tính với những khu vực phòng thủ. Sergei Alexeevich rất tin tưởng vào năng lực của Burtsev, một chuyên gia trẻ tuổi, anh đã có những đóng góp quan trọng vào công trình phát triển chiếc máy tính đèn chân không M-40. Dòng máy này được bắt đầu đưa vào hoạt động năm 1958 với tốc độ xử lý là 40.000 phép tính trên giây. Không bao lâu sau, Viện đã cho chế tạo dòng máy M-50, loại máy này có tính năng số học điểm phù động. Những chiếc máy tính dòng này được cung cấp với một kênh đa công, chúng có khả năng nhận dữ liệu dị bộ từ sáu chiều. Hệ thống phòng thủ chống tên lửa đầu tiên của Liên Xô đã được kết hợp những chiếc máy tính đó. Chính phủ đã bổ nhiệm Grigorii Kisunko chỉ mới 35 tuổi, làm kỹ sư trưởng của hệ thống phòng thủ chống tên lửa đầu tiên của Xô Viết.
Mặc dù một số nhà chuyên môn còn tỏ ra nghi ngờ về ý tưởng của Kisunko, họ khẳng định, dùng tên lửa để bắn hạ một tên lửa đang bay trên không thì hoàn toàn là một sự tưởng tượng, Kisunko không hề tỏ ra nao núng trước sự chế nhạo của họ. Anh kiên quyết tin tưởng vào khả năng phối hợp của công nghệ Rada tiên tiến với công nghệ máy tính hiện đại – hai lĩnh vực khoa học đang được phát triển đó, có thể trở thành nền tảng của hệ thống phòng thủ hiện đại. Kisunko đã lãnh đạo một nhóm kỹ sư đầy nhiẹt tình và năng nổ, họ đã phát triển và chứng minh các nguyên lý cấu tạo của hệ thống phòng thủ chống tên lửa. Qua quá trình trong vòng một năm, cả nhóm đã giải quyết được một số vấn đề phức tạp: dò tìm và theo dõi có hiệu quả như thế nào, hoạt động nhanh nhạy của những tên lửa đạn đạo ra sao?. Thiết lập kết nối tự động giữa khoảng cách của những thiết bị phòng thủ chống tên lửa ra sao?. Nhanh chóng xử lý các dữ liệu để ra những quyết định thích đáng thế nào?. Làm sao để bắn hạ thành công mục tiêu?. Để giải quyết được các vấn đề đó, họ đã đặt ra ý tưởng là phát triển một hệ thống thí nghiệm – "Hệ thống A"
Phía tây hồ Balkhash ở nước cộng hòa Kazakhstan, đó là một vùng sa mạc không có người ở kéo dài đến hàng trăm Km. Nhiệt độ ở đây có lúc lên đến 40 độ C vào mùa hè, ở đây chỉ các loại sinh vật là tồn tại như các loài nhện độc, rắn và bò cạp. Năm 1956, những công nhân đầu tiên đã đến đây để bắt đầu xây dựng khu đa giác, một vị trí chống tên lửa thử nghiệm. Các nhà máy và các nhà nghiên cứu quân sự cùng tiến hành, ở đây có đến hàng ngàn người tham gia vào công việc. Sa mạc này trở thành "Một Moskva ảo", hệ thống phòng thủ chống tên lửa được bảo vệ xung quanh vị trí, để chuẩn bị đánh trả tên lửa tấn công được phóng từ Kapustin Yar và Plesetsk (đây là hai căn cứ tên lửa bí mật của Liên Xô). Những công nhân có nhiệm vụ bố trí các trang thiết bị thí nghiệm để dò tìm các tên lửa sẽ được phóng vào, sau đó bắn hạ chúng trên phạm vi thử nghiệm, phạm vi này được tạm gọi là Sari-Shagan. Mọi người đều làm việc giống như tình trạng thời chiến: Những người xây dựng đều được sống trong các hầm trú ẩn và khi đó mọi người đều bịi thiếu nước ngọt trầm trọng. Những cơn bão bụi thường xảy ra. Công trình xây dựng đường sắt, đường cao tốc và các đường điện cũng đồng thời được tiến hành. Một căn cứ quân sự cũng được xây dựng cùng với các khu nhà dân và một khu liên hợp nghiên cứu được theo dõi bởi một mạng thông tin.
Thay đổi nội dung bởi: nthach, 13-02-2009 thời gian gửi bài 15:03
|