XV
Quá nửa đêm, khách khứa ra về, Ta-nhi-a chúc tất cả hạnh phúc: cả những bạn thân lẫn không thân của mình, cả bác thợ săn, cả Phin-ca, cả bố, cả mẹ và cô Na-đê-giơ-đa Pê-tơ-rốp-na.
Với Cô-li-a, em nói:
- Cô-li-a, chúc mừng bạn nhân dịp năm mới! Mong bạn hạnh phúc, và chúng ta hãy quên cái con cá ngu ngốc ấy đi.
Em quyết định không nghĩ về cậu ta nữa.
Nhưng đang đêm, Ta-nhi-a lại sợ hãi tỉnh dậỵ Từ đám bọ gậy mà buổi tối em đặt trên giá đã nở ra một con muỗi con. Cũng có thể đó là một con muỗi già, được sưởi ấm trên bếp lò giữa đám bọ gậy, vừa mới sống lại kêu vo ve. Thật đáng sợ! Con muỗi vo ve giữa một đêm đông, khi mà lẽ ra nó không thể vo ve được.
Ta-nhi-a ngồi trên giường, nhìn vào bóng tối, lắng nghe tiếng vo ve ấy. Đó là tiếng đập của muỗi, vậy mà tim em lại đập mạnh như tiếng mõ cầm canh của người gác đêm.
Chẳng lẽ cái âm thanh thảm hại này lại có thể làm em sợ đến thế hay sao?
“Phải giết nó đi!” – Ta-nhi-a nghĩ.
Nhưng con muỗi chỉ vo ve một tí nữa rồi im hẳn. Tự nó đã chết.
Ta-nhi-a lại ngủ thiếp đi và buổi sáng em thức dậy vui vẻ.
Mẹ đã đi trực ở bệnh viện, nhưng điều đó cũng không làm Ta-nhi-a buồn. Lòng em thoải mái biết bao, người em nhẹ nhõm biết bao – em cảm thấy như là mình đã mất trọng lượng.
“Đó là cái gì vậy - em nghĩ - kỳ nghỉ ư? Hay có lẽ đó chính là tình yêu, thứ tình cảm mà Giê-nhi-a béo đã nói đến không chút ngượng ngùng? Ừ thì tình yêu… Nhưng hôm nay mình sẽ nhảy với cậu ấy ở dạ hội cây thông. Và mình sẽ đi ra sân băng. Mình sẽ không quấy rầy cậu ấy. Mình sẽ đứng ở đấy sau đống tuyết cuối sân và chỉ nhìn xem họ trượt thế nào thôi. Có thể sẽ có một cái dây nào đó ở giày trượt băng của cậu ấy tuột ra. nếu vậy thì mình sẽ tự tay buộc nó lại. Đúng rồi, nhất định mình sẽ làm thế”.
Trong lúc rửa mặt và ăn sáng, Ta-nhi-a vẫn nghĩ mãi về điều đó. Mặt em ngời lên, mỗi bước chân, mỗi cử động của cánh tay, em đều cảm thấy khác thường.
Em mài giày trượt băng, thắt chặt dây lại rồi ném một miếng đường lên tuyết cho con chó già để gọi nó đi theo. Con chó sục mõm vào khắp nơi để tìm miếng đường, nhưng khứu giác của nó đã tồi nên nó không thể tìm thấy được.
Tuy vậy, lần này con Chi-grơ tội nghiệp vẫn ra đi cùng cô bé. Nhưng, như sau này cái đầu óc già nua của nó đã nhận định, chuyến đi hoàn toàn vô ích. Suốt một giờ họ đã uổng công đứng cạnh sân băng bên bờ sông, nấp sau từng đống tuyết. Họ không gặp ai ở đây cả. Xung quanh trống trải. Cảnh tượng nó nhìn thấy dưới sông thật đáng sợ. Từ mũi đất xa xa có dải từng bao phủ, một làn gió lướt qua nhè nhẹ, chạm khẽ vào vách đá và thổi tung tuyết rơi xuống đất.
Con chó và Ta-nhi-a đứng như vậy khá lâu rồi quay trở lại. Nhưng ngay khi vừa bước lên con đường mòn phía sau nhà của những người đánh cá thì họ nhìn thấy Cô-li-a. Cậu ta dìu Giê-nhi-a, còn cô ta thì cúi gập người bò trên con đường đóng băng mà lũ trẻ con những người đánh cá thường đi trên đó. Trong tay cả hai người đều có giày trượt băng.
Ta-nhi-a rẽ ngoặt vào một ngõ hẻm bên trái rồi nấp sau một ngôi nhà, nhét đôi giày trượt băng vào trong đống tuyết. Con Chi-grơ ngồi xuống bên cạnh, ngước mắt nhìn em. Nó không thể hiểu nổi em.
Cô-li-a đi lướt qua bên cạnh, không thấy gì cả, còn Ta-nhi-a vẫn tiếp tục đứng. Con Chi-grơ khẽ rên ư ử, cẳng nó đã bắt đầu run. Nó nhớ lại mùi xương chim mà Cô-li-a thường mang đến cho nó, và lòng nó quặn lại. Nó vừa kêu ăng ẳng vừa nhảy ra khỏi ngôi nhà rồi lao theo sau Cô-li-a. Cậu bé quay ngoắt lại.
- Chi-grơ, mày ở đây ư? – Cô-li-a ngạc nhiên nói - thế Ta-nhi-a đâu?
Ta-nhi-a đi ra khỏi ngõ hẻm và đứng lại – nấp nữa cũng chẳng ích gì. Mặt em đỏ ửng lên, ngay cả ngọn gió lạnh từ phía đông thổi về lúc sáng sớm cũng không thể làm màu da mặt em đỏ đến như vậy.
- Chi-grơ - em nói - lại đây ngay!
Cô-li-a chào Ta-nhi-a và đi về phía em, vừa đi vừa vung vẩy đôi giày trượt băng.
- Bạn ra sân băng sớm thế à? Vậy mà tôi cứ nghĩ là bạn đi với Phin-ca đến trường xem biểu diễn cơ đấy.
Ta-nhi-a đứng sững lại, quay mặt về phía khác và nói một cách kiêu hãnh, nhưng những lời nói chẳng phục tùng em:
- Tôi không hề đến sân băng, bạn thấy đấy, tôi có mang giày trượt đi đâu. Phin-ca nói với bạn đúng đấy. Hôm nay chúng tôi cùng đi đến trường xem biểu diễn.
Cô-li-a nhìn tay Ta-nhi-a. Đúng thế, cả trên tay, cả trên vai cô bé đều không có giày trượt băng.
- Thật vậy hả? Hay thật! – cậu bé nói. – Nếu thế thì Chi-grơ, lại đây nào.
Ta-nhi-a kêu to:
- Không được thế, Chi-grơ!
Con chó già vẫn đứng nguyên tại chỗ, mặc dù mùi xương thơm ngon vẫn còn luẩn quẩn trong đầu óc nó. Nó ngồi cách Ta-nhi-a một quãng, có lẽ suy nghĩ xem mình phải làm gì trong tình thế khó xử này, rồi chắc là nhớ đến những việc riêng của mình, nó bèn lao vào trong ngõ hẻm, bỏ mặc hai đứa trẻ. Ta-nhi-a cũng bước vội theo con chó. Em vừa đi vừa cố gắng không ngoảnh lại phía sau.
“Không, mình sẽ không nấp sau những ngôi nhà và những đống tuyết để trốn Cô-li-a nữa! – Ta-nhi-a nghĩ thế khi đi trên đường phố. – Mình sẽ không thắt dây giày trượt băng cho cậu ta, và chẳng bao giờ cần làm việc ấy cả”. Mặc dù Ta-nhi-a mới sống trên trái đất này rất ít thôi và cuộc đời em còn dài biết bao, nhưng em vẫn quyết định là trong cả quãng đời còn lại của mình, em sẽ không nhớ đến Cô-li-a nữa, em sẽ quên đi mọi ý nghĩ về cậu ta. Bởi vì trên đời còn có khối niềm vui khác tốt đẹp hơn và chắc chắn là nhẹ nhõm hơn điều đó.
Những niềm vui đó trước kia em đã từng biết đến, mới đây thôi, khi đi câu cá hồi ngoài sông, hay khi đứng trong hàng cùng các bạn lắng nghe những âm thanh rộn rã của chiếc kèn đồng. Ngay cả lúc này đây, Phin-ca cũng vẫn đang đợi em đến xem biểu diễn ở trường, các bạn cũ của em đang túm năm tụm ba bên cánh cổng trường rộng mở. Sau hết, em có thể chỉ nhìn xung quanh thôi, không nghĩ ngợi gì cả, chỉ nhìn ngắm thành phố của mình. Thành phố nhỏ, nhưng cũng như em, nó gắn bó với bầu trời của em, với cánh rừng sẫm màu lá thông, và mỗi khi mùa xuân đến, bầy chim đại bàng lại bay lượn trên cao ngắm nhìn nó. Giờ đây, vào mùa đông, thành phố cũng vẫn đẹp. Nó không phải toàn bằng gỗ. Bến tàu bằng đá, trường học của em bằng đá, khu nhà mới xây để làm xưởng luyện vàng cũng bằng đá. Và có biết bao nhiêu con đường mới mở chạy từ rừng ra thành phố và lại từ thành phố vào rừng. Ở tít sâu trong đó ngày hay đêm đều có thể nghe thấy tiếng thở của những ống khói cao cao, đều có thể nhìn thấy làn khói mới mẻ phủ trên nhữung ngọn cây tuyết tùng. Và có biết bao nhiêu ô tô đi qua thành phố với những bánh xe bọc xích để khỏi bị trượt trên tuyết!
Rồi ông thợ hàn đồng già cũng đi qua thành phố và rao ở các ngã tư: “Mạ, hàn nào!”. Mùa xuân, ông thường vác thanh sắt của mình trên vai, còn mùa đông thì ông dùng dây kéo nó trên tuyết và nó lướt đi, giảm nhẹ việc cho ông: nó trượt theo ông như con chó. Cần gì thì được nấy – muốn lướt thì lướt, không muốn thì thôi. Chẳng nhẽ điều đó là xấu ư?
Ta-nhi-a nhìn ông thợ hàn đồng đang gõ thanh sắt, rồi sải những bước dài và nhanh hơn, chạy về phía cánh cổng trường mở rộng.
Bọn trẻ đã tụ tập cạnh trường. Nhưng có điều lạ là các em không đi vào trường mà lại đi ra. Lũ trẻ vừa chạy ngược về phía Ta-nhi-a vừa hét, và mãi em không sao hiểu lời các bạn.
- Bão - lũ trẻ hét lên – bão đấy! Không có biểu diễn nữa đâu!
Các bà mẹ người quấn tròn trong những chiếc áo lông túm lấy tay các con nhỏ đưa về nhà. Những em khác thì được bố đưa về.
Cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na từ cổng trường đi ra, dẫn theo bé gái có đôi chân nhanh nhẹn mà Ta-nhi-a thường gặp trên đường. Tay kia cô dắt một cậu bé, cậu này có vẻ không muốn đi đâu hết.
Thấy vậy, Ta-nhi-a bèn chăm chú nhìn xung quanh. Em ngước mắt lên và nhận thấy bầu trời đã bị chia thành hai màu rõ rệt: màu đen và màu xanh. Nửa bên trái bầu trời, ở phía đông, như một bức tường đen sừng sững. Ngọn cờ bay trên tháp canh của thành phố căng thẳng như một sợi dây đàn. Bão đã đến gần thành phố. Nó đang ở trên cao, chưa hạ xuống mặt đất.
Ta-nhi-a nhìn không trung qua những kẽ ngón tay. Không gian tối sầm và đông đặc lại.
“Bão rồi! - cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na kêu lên – Về nhà thôi, Ta-nhi-a. Nhớ nói như thế cho tất cả các bạn mà em gặp.
Nhưng Ta-nhi-a không quay lại. Em chạy đến gần cô giáo.
- Em không sợ bão đâu – cô bé nói – Em sẽ giúp cô. Cô giao em gái này cho em, em sẽ dẫn em ấy về nhà.
- Nhà em này xa đấy, ở tận bờ sông, cạnh chỗ sà lan.
- Không sao đâu, em biết nhà em ấy mà.
- Thế thì em dẫn về nhé, còn cô sẽ đưa cậu bé này về. Có điều là em hãy coi chừng, phải quay về nhà nhanh lên – cô giáo lo lắng nói.
- Em sẽ làm tốt tất cả - Ta-nhi-a vội vã trả lời – cô đừng lo, cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na ạ.
Em nắm lấy tay em bé rồi cả hai cùng chạy dọc theo một phố dài, ở đó mặc dù đang giữa trưa nhưng các cánh cửa sổ đều đóng kín và trong các ngôi nhà đều đã lên đèn.
Hai em chạy nhanh, không dừng lại, nhưng gió ở các ngã ba đường cứ làm chậm bước chân các em.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xem và nghe, Vẫn còn mãi nhớ - xem và nghe
|