TUYẾT ĐẦU MÙA
Aleksandr Karasyov
Truyện ngắn
Trong cái ba lô bằng vải thô lần lượt đặt vào một mẩu vải trải giường gói trong giấy, một cái ca sắt, dao cạo râu, lưỡi dao cạo …Bà thì đặc biệt băn khoăn, đến nỗi Sergei nói với bà: “Ôi bà, ơi, bà đem cả ủng của ông cho cháu nữa chắc!...”. Sergei đã mệt vì phải từ chối người bà hiền lành, vì thực tế là bà đã định đi lấy đôi ủng. Cuối cùng thì họ đồng ý – chỉ mang thêm đôi tất ấm đan len.
Và cuối cùng thì họ đi ngủ. Tất cả đều không ngủ được, trừ có Zhenka bé bỏng. Sergei bước ra ngoài đường hút thuốc. Anh kiễng chân đi trong nhà, để không đánh thức mọi người. Nhưng mẹ vẫn gọi anh:
- Seriozha, con đi đâu thế?
- Con ra ngoài hút thuốc, - Sergei trả lời: đó là lần đầu tiên anh trả lời mẹ như vậy.
Ban đêm tuyết đã xuống, và nhanh chóng tan trong các vũng nước và trên đường nhựa ẩm. Nhưng khi Sergei bước ra ngoài phố lần thứ hai, mọi sự đã thay đổi.
Trong ánh sáng của ngọn đèn đường, các bông tuyết quấn lấy nhau và sáng lấp lánh. Trời trở lạnh. Tuyết nằm xuống đất, trên mái nhà và xe, trên các ghế dài. Sergei đi tản bộ cạnh cửa vào, dẫm thành các hình trong tuyết, ném những nắm tuyết.
Anh suy nghĩ và thở rất dễ dàng trong đêm ấy. Nhớ lại tuổi thơ trong những khu nhà này: tấn công chiếm pháo đài tuyết, chơi hoc-key không có giày trượt băng trong sân. Rồi khi anh tám tuổi: anh để tay bị lạnh cóng ngoài trời, và bố dội nước lạnh lên tay, rất đau. “Hãy chịu đựng, chàng cô dắc”, bố nói.
__________________
(còn tiếp)