XIV (tiếp theo)
Rồi anh thò tay vào trong xô, rút từ dưới tuyết ra một quả cam to, rồi hai quả và còn nữa. Lũ trẻ hò reo đón những trái cam. Chúng cầm cam trong tay và ngay lập tức lại bỏ ra vì cam cứng và lạnh. Cầm những quả cam này cũng khó như cầm miếng sắt để lâu trong băng giá vậy.
- Các cháu hãy đợi đã - bố vừa nói vừa cười - Trước hết cần phải làm tan băng đi. Đến lúc đó các cháu sẽ thích cam cho mà xem.
Ông bỏ một quả cam vào nước lạnh, trong chốc lát trên vỏ cam xuất hiện một lớp băng. Băng bao phủ quả cam bằng một cái màng mỏng, quả cam lấp lánh như quả cầu treo trên cây linh sam nhỏ. Bố dùng dao đập màng băng tan ra từng mảnh: từ những mảnh băng tan nhanh trên lòng bàn tay hiện ra một quả cam tròn tươi rói. Đối với phương bắc, mùi thơm và màu sắc của quả cam thật lạ lùng và kỳ diệu. Đứa em trai nhỏ của Phin-ca đâm ra sợ không dám ăn cam.
Phin-ca mang quả cam của mình đưa cho bố.
- Ăn đi con, - bác thợ săn vừa nói vừa nhìn trái cây kỳ lạ này không chút ngạc nhiên. - Bạn bè đã tặng con trái cây này thì nó không thể nào lại có chất độc được. Nhưng giá nó không to như thế này thì bố sẽ nhầm là quả thanh lương trà đấy, và bố sẽ dùng nó để đánh bóng cái tẩu thuốc mới của bố đã bị sương mù làm mờ đi. Tuy nhiên - ông nói thêm một cách trang nghiêm - trước mùa băng giá thì quả thanh lương trà của chúng ta cũng có thể to được.
Nói rồi, bác thợ săn lấy tay gạt quả cam ra. Ông đã già rồi nên không muốn đề cao bất cứ cái gì không mọc trong cánh rừng quê hương ông.
Phin-ca bèn đút quả cam của mình dưới lần áo trước ngực để chia với Ta-nhi-a. Cậu không thể ăn cái gì một mình được - kể cả một cái rễ cây ngòn ngọt tìm được trong rừng lẫn những mảnh gỗ cây li-pa mùa xuân, kể cả mật ong lẫn “mật” kiến.
Nhưng Ta-nhi-a không có trong đám khách của cô. Bạn ấy đã bỏ đi đâu rồi? Có chuyện gì đã xảy ra với bạn ấy nhỉ? Hôm nay, Ta-nhi-a thật buồn bã.
Phin-ca ngó vào một căn phòng tối, ở đó trên những chiếc giường có xếp những cái áo măng tô. Cũng không thấy Ta-nhi-a ở đây. Cậu bèn đi vào bếp và bắt gặp Ta-nhi-a ở mé ngoài. Cô bé đang len lén lách ra cửa. Em đã mặc áo khoác lông và đang cúi xuống buộc dây đôi giày da hươu mới của mình ở chỗ mắt cá chân.
Phin-ca im lặng lùi lại, che cho Ta-nhi-a khỏi những cái nhìn của khách khứa.
Ta-nhi-a đi ra bậc thềm. Không khí bốc hơi lên cao thành những cột khói, rồi ở trên cao tít tắp chúng biến thành những đám mây mỏng manh bay lang thang khắp bầu trời quang đãng. Xuyên qua những đám mây ấy, tựa như xuyên qua một tấm kính trong suốt bị hơi thở làm mờ đi, một vầng trăng nhỏ lạnh lẽo hiện ra.
Ta-nhi-a bước xuống tuyết, cố gắng không phát ra tiếng động. Bóng tối lấp loáng hắt nhè nhẹ lên vai, trên mặt em. Em lấy tay vuốt mái tóc để trần và đi ra cổng. Em chạy băng qua phố rồi dừng lại trước nhà Giê-nhi-a. Những đống tuyết bao quanh khắp ngôi nhà.
Ta-nhi-a khuỵu đầu gối xuống và ngồi một lát trên tuyết, ngượng ngùng liếc vào cửa sổ. Sau đó em trèo lên một đống tuyết. Cửa sổ ngay trước mắt em. Qua tấm kính, ánh sáng mờ ảo trông bàng bạc như ánh trăng. Đó là ánh sáng cả những ngọn nến cháy trên cây thông. Xung quanh cây thông, lũ trẻ đang nhảy múa. Những bóng người lướt qua dưới cái nhìn bất động của Ta-nhi-a, và trong mỗi bóng người, em đều nhìn thấy Cô-li-a.
Đầu em bừng bừng trong giá lạnh.
Nhưng em vẫn cứ nhìn. Và những bóng người vẫn lướt qua, lướt qua như ở dưới thuỷ cung mờ ảo. Chỉ có một cái bóng bất động, một cái bóng ở sâu hơn và sẫm màu hơn những bóng khác – bóng một con cá to có cái đuôi rủ xuống. Nhưng rồi cái bóng này cũng lướt đi. Nó chuyển động khi thì lên trên, khi thì xuống dưới, khi thì lại xiên ngang tấm kính. Và thậm chí cả những cái bong bóng nhỏ mà nó phun ra cũng nhìn thấy rất rõ.
“Cái gì thế này? – Ta-nhi-a khiếp sợ nghĩ – À, cái bể cá của Giê-nhi-a đặt trên cửa sổ đấy thôi.”
Nhưng rồi những cánh tay tối sẫm của một người nào đó chìa ra cửa sổ và con cá biến mất. Biến mất luôn cả bức tranh huyền ảo đã thu hút Ta-nhi-a hồi lâu. Lưng của ai đó đã che khuất cửa sổ.
Trên bậc thềm, có tiếng sập cửa rất gần. Ta-nhi-a ngồi ngay xuống. Em tụt khỏi đống tuyết rồi trượt qua tuyết, qua băng, qua những mảnh ván hàng rào lạnh cứng, và phóng thẳng. Không biết đi đâu, em chạy lang thang vô phương hướng trong khi nỗi xúc động còn chưa dịu. Một nỗi buồn sâu sắc biết bao tràn ngập cả người em.
Ta-nhi-a chưa định vào nhà vội. Em đứng lại trong sân nhà, bên cạnh hàng rào, sau một thân cây bạch dương che chở cho em khỏi con mắt mọi người.
“Mình làm sao thế này? – em nói, không rõ là nói với ai – Mình làm sao thế này? Vì sao lại như vậy, có ai nói cho tôi biết với!”
Cây bạch dương im lặng; chỉ có một cây thông, bất đắc dĩ phải để cho không khí lạnh lọt qua những chiếc lá kim, là còn xào xạc.
Đầu không đội mũ, Phin-ca bước ra bậc thềm và khẽ gọi Ta-nhi-a. Em không đáp lại. Cậu bé nhìn ra tận phía cổng hàng rào rồi chầm chậm quay trở lại. Chỉ khi Phin-ca đã đi khuất, Ta-nhi-a mới trở vào nhà. Em bước vào phòng mình, ở đó các bạn vẫn đang quay tròn quanh cha em. Cô-li-a đứng trên một chiếc ghế để thay những ngọn nến đã cháy hết trên cây linh sam. Trước mặt cậu ta, Ta-nhi-a như ngạt thở. Người em lảo đảo. Tóc em đẫm sương, áo quần đầy tuyết.
- Ta-nhi-a, con vừa ở đâu thế? - bố lo ngại hỏi.
- Con ra phố cho thoáng. Đầu con hơi choáng váng.
- Thế thì vào giường mẹ nằm đi - mẹ bảo.
Cô-li-a nhảy xuống khỏi ghế và đến sát bên Ta-nhi-a.
- Đợi một chút, tôi muốn cho bạn xem món quà của tôi, - cậu nói – tôi đã đi mua tận chỗ ông Trung Quốc đấy.
Đầu tiên, Cô-li-a mang đến một lô bọ gậy - những con bọ nhỏ, đỏ hơn cả quả kim anh rừng. Ta-nhi-a đặt chúng lên giá sấy củi. Sau đó cậu bé chỉ co Ta-nhi-a một bể cá nhỏ, trong đó có một con cá vàng. Con cá to, có cái đuôi toả xuống như một cái váy dài. Nó bơi vật vờ trong bể. Giữa bốn bức tường kính trong suốt, con cá sống có vẻ vất vả. Những mảnh rong lượn lờ trên mặt nước.
Ta-nhi-a nói:
- Bạn mua ở chỗ ông Trung Quốc à? Thật là vô ích. Tôi không nuôi cá trong bể kính trên cửa sổ. Phải rán nó thôi.
Cô-li-a cau mày, mắt em tối sầm đi. Dường như em không nghe thấy những lời của Ta-nhi-a. Nhưng cánh tay em bỗng yếu đi, bể cá tròng trành, con cá quẫy đuôi ngoi lên và mấy giọt nước bắ uống sàn nhà.
Cô-li-a đi đến gần bà vú nuôi. Suốt buổi tối, bà vẫn đứng bên cánh cửa.
- Bác ơi - cậu bé nói – bác rán con cá này với khoai tây đi, Ta-nhi-a muốn thế.
- Đúng, đúng đấy - Ta-nhi-a nói – bác rán nó nhé. Ngoan lắm đấy. Nó thuộc loại cá giếc đấy.
Rồi em đi về phía bố và cầm lấy tay ông:
- Bố ơi, hôm nay con sẽ nhảy với bố thật nhiều. Bố nhảy đẹp lắm.
Và thế là đôi chân em – đôi chân ngày hôm nay đã chạy trên tuyết nhiều đến thế - lại bắt đầu hoạt động, nhưng bây giờ ở trên mặt sàn bằng phẳng. Em kiễng trên đầu ngón chân để đặt tay lên vai cha. Rồi khi đã thấm mệt do phải ngửa đầu về phía sau, em bèn cúi xuống dựa trán vào tay áo của cha em. Cánh tay bố làm người em lắc lư nhè nhẹ. Người em nghiêng ngả như một ngọn cỏ nước trên quãng sông lặng. Bố mỉm cười hạnh phúc. Cuối cùng thế là ông cũng được tặng thưởng vì những cố gắng mà ngày hôm nay ông tưởng như vô ích: vì những quả cam có đóng băng, vì mấy giọt rượu mà ông đã cho phép lũ trẻ uống.
Đi đi lại lại giữa đám khách, cả mẹ cũng thật hạnh phúc. Mặc dù mỗi bước chân của bà vẫn cố tự chủ, nhưng gương mặt bà vẫn rất linh hoạt, và thậm chí giọng nói của bà cũng đổi khác.
Ta-nhi-a nhảy cả với mẹ, cả với cô Na-đê-giơ-đa Pê-tơ-rốp-na, rồi đến khi nhảy đã mệt, em dừng lại nghỉ ở một góc phòng, đằng sau cây linh sam mà em đã trang hoàng.
Cạnh cây linh sam bên cửa sổ, Phin-ca đứng một mình cô độc. Ta-nhi-a đã quên bẵng cậu ta: cả buổi tối hôm nay, em không nói với cậu một lời nào.
Phin-ca đã mấy lần gọi Ta-nhi-a. Cô bé ngước nhìn cậu một cách lơ đãng.
- Sáng mai có người sẽ đi với Cô-li-a ra sân băng đấy – Phin-ca nói.
- Cậu phải không? – Ta-nhi-a hỏi.
Phin-ca lắc đầu.
- Thế thì ai?
- Giê-nhi-a.
- À…
Ta-nhi-a níu lấy cành cây. Cái cây chao đảo dưới sức nặng của tay em, quả cầu nhỏ màu bạc rơi xuống sàn và vỡ tan. Ta-nhi-a lấy chân giẫm lên những mảnh vỡ.
- Cô-li-a còn nhờ cậu nói gì với mình nữa?
Phin-ca bỗng cảm thấy thương cô bạn.
Khuôn mặt cậu bé ngăm ngăm đen như cha và em cậu, dưới ánh nến trông sáng hẳn lên. Cậu nói:
- Mình thì mình có thể ăn được nến đấy.
Ta-nhi-a im lặng nhìn bạn. Phin-ca lấy một ngọn nến đang cháy trên cây linh sam, thổi tắt đi và bắt đầu nhai thực sự.
Ta-nhi-a chợt bừng tỉnh.
- Cậu đang làm gì thế, Phin-ca? – em kêu lên – Có thể độc đấy!
- Không đâu Ta-nhi-a, chẳng độc tí nào – Phin-ca nói – Cái này không được ngon lắm, nhưng lại buồn cười. Buồn cười thật, phải không?
Quả thực Ta-nhi-a không nhịn được cười.
Trong đôi mắt Phin-ca long lanh những giọt lệ. Như những ngọn lửa nhỏ, những giọt nước mắt ấy sáng lên từ dưới cặp mi dày. Cậu bé vẫn cứ nhai, cứ nhai.
“Sao cậu ấy trông như khóc ấy nhỉ?”
Ta-nhi-a đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy ai có thể làm cho Phin-ca khóc được.
“Có lẽ trong nến có trộn chất gì đắng chăng?” - Cô bé lấy hết sức giật cây nến ra.
- Cậu sẽ ốm mất, Phin-ca ạ - Ta-nhi-a nói. - Thế mà sáng mai mình lại muốn cùng với cậu đi đến trường xem biểu diễn. Với lại tại sao cậu lại nêu gương xấu cho bọn trẻ con như thế? – em nói thêm – Nhìn kìa.
Đứa em trai nhỏ của Phin-ca đứng bên cạnh anh cũng đang nhai nến. Nhưng cậu này xem chừng chẳng thấy trong đó có gì đắng cả. Khuôn mặt có đôi gò má rộng của cậu ta nom láu lỉnh và có vẻ hài lòng.
Còn trong tay cậu ta là một quả cam.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xem và nghe, Vẫn còn mãi nhớ - xem và nghe
|