Còn trong viện Năng lượng Nguyên tử, chiếc TsEM-1 lại không được chấp nhận vào những năm đầu sử dụng. Người giám sát của một phân viện, nhà vật lý Lev Andreevich Artsimovich, vào lúc ban đầu thì khá hoài nghi về loại công nghệ này. Sau một thời gian, ông ta đã thay đổi ý kiến của mình, vì đã ông ta đã nhận thấy chiếc máy tính thực sự hữu dụng và mạnh mẽ: vào cuối năm 1954, Mikhailov đã lập trình và giải được được một phương trình trên chiếc TsEM-1, phương trình này mô tả về qui trình nén tia plasma trong cuộc thí nghiệm kiểm soát sự phản ứng tổng hợp hạt nhân. S.M. Osovtsev, là người đã thiết lập phương trình, ông cũng là một thành viên của nhóm thuyết vật lý do Mikhail Alexandrovich Leontovich dẫn đầu. Trước tiên, Artsimovich cho loại bỏ gia tốc nén của tia plasma với những dao động bao phủ xung quanh nó. Tuy nhiên, sau ba – bốn ngày phân tích lý thuyết, ông ta vẫn thu được những kết quả tương tự. Chiếc TsEM-1 đã được sử dụng để phân tích với một số lượng lớn về các hoạt động phản ứng hạt nhân và đo liều lượng; Lebedev, M.D. Millionshchikov và những người khác đã trở thành những người khá quen thuộc với chiếc máy tính này. Mikhailov cũng là người đã giúp làm tăng thêm một số phác họa mới cho chân dung của Lebedev:
Vào những năm 1950, là một kỹ sư tại Viện Năng lượng Nguuyên tử Kurchatov, tôi đã rất may mắn vì đã gặp gỡ được rất nhiều những nhà khoa học ưu tú của chúng ta. Một vài người trong số họ, tôi chỉ được nhìn thấy từ xa từ những buổi thuyết trình và những hội thảo, như những người Kurchatov, Kikoin, Tamm, Ioffe, Timofeev-Resovskii, và Sakharov. Còn những người khác như, Sobolev, Artsimovich và Leontovich, tôi được gặp trực tiếp hơn, và có quan hệ riêng tư hơn với họ.
Khi tôi bảo vệ luận án thạc sĩ, các quản trị viên đã sát hạch về công nghệ máy tính là các viện sĩ hàn lâm khoa học Artsimovich và Lebedev. Điều này vẫn còn giữ lại trong tôi những điều thú vị khi suy ngẫm về hai nhà khoa học lỗi lạc đó, cùng với những hồi ức về nhiều nhà khoa học tài ba khác của những năm 1950 và những năm 1960. Điểu lo lắng duy nhất của tôi đó là, nếu như Sergei Alexeevich xuất hiện chỉ có một mình, thi nhìn ông thấy có một phong cách quá bình thường so với các đồng nghiệp khác; ông không có một ngoại hình đặc biệt và cũng chẳng có một khuôn mặt quyết đoán. Nhưng sự khiêm tốn cùng với tài năng tột đỉnh của ông, đã làm cho Sergei Alexeevich trở nên một người nổi bật nhất trong tất cả.
Tôi đã nghe danh ông lần đầu từ các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm của tôi, họ nhắc đến ông như là một nhà khoa học có tài khác thường. Nhóm chúng tôi, do N.A. Yavlinsky lãnh đạo, được chuyển đến Viện Nguyên tử, nơi Lebedev đã làm việc. Yavlinsky và Lebedev vốn là bạn bè thân thiết với nhau, và hai gia đình của họ đều dành nhiều thời gian để quan tâm lẫn nhau cho đến tận năm 1962, khi Yavlinskii cùng với vợ và đứa con trai đều bị thiệt mạng trong một vụ tại nạn rơi máy bay.
|