Ðề tài: Chó hoang Đin-gô
View Single Post
  #23  
Cũ 08-12-2007, 17:01
weekdaysman's Avatar
weekdaysman weekdaysman is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 478
Cảm ơn: 431
Được cảm ơn 663 lần trong 253 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới weekdaysman Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới weekdaysman
Default

XIII (tiếp theo)

Ta-nhi-a sửng sốt đứng mấy giây như vậy, giống như một con thú rừng nhỏ lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh của mình. Rồi em thở dài nặng nề:
- Không, đây là mắt ai ấy!
Và Ta-nhi-a luyến tiếc lùi lại, đứng thẳng người lên.
Ngay lập tức, như nhại lại cử động của em, chiếc gương tròng trành trên giá, trả lại cho Ta-nhi-a đôi mắt. Chai mực bỗng nghiêng về phía trước rồi lăn đi, đập vào những lọ mực rỗng kêu lách cách. Ta-nhi-a vội chìa tay ra. Nhưng, như một sinh vật sống, chai mực né đi và tiếp tục con đường của mình. Ta-nhi-a muôn tóm lấy nó lúc đang lăn, em đã chạm được ngón tay vào nó. Nhưng chai mực tuột ra, cưỡng lại, hệt con mực phun ra những giọt nước đen đen. Nó rơi xuống sàn không kêu to lắm, giống tiếng đất sét rơi từ bờ xuống nước.
Điều xảy ra với Ta-nhi-a là điều ít nhất cũng xảy ra một lần trong đời một cô bé nào đó: em đã đánh đổ mực.
- Ôi, thật là không may! – Ta-nhi-a kêu lên.
Em nhảy sang một bên, giơ tay trái cầm hoa lên. Vậy mà vài giọt mực sẫm vẫn cứ ánh lên trên những cánh hồng Trung Quốc dịu dàng. Tuy vậy, chuyện đó cũng chưa sao cả, vẫn có thể bứt những cánh hoa đó đi. Nhưng còn tay kia! Ta-nhi-a tuyệt vọng xoay đi xoay lại bàn tay trước mắt, lật lên, úp xuống. Cả bàn tay em lem luốc mực.
- Hay thật đấy!
Một tiếng kêu vang lên gần đến nỗi Ta-nhi-a cảm thấy hình như chính em tự nói câu này.
Em vội ngẩng đầu lên.
Trước mặt em là Cô-li-a, cậu ta cũng đang nhìn vào tay em.
- Hay thật đấy - cậu ta nhắc lại – bây giờ bạn sẽ bắt tay nhà văn thế nào? Ông ấy đã đến rồi và đang ngồi trong phòng giáo viên đấy. Tất cả đã tập hợp đông đủ. Cô A-lêch-xan-đra I-va-nốp-na cử tôi đi tìm bạn.
Ta-nhi-a đứng lặng một giây. Đôi mắt em, đôi mắt vừa mới nhìn gương một cách thích thú như vậy giờ đây lộ vẻ đau khổ.
Thật lạ lùng, sao em lại không may mắn đến thế!
Em chìa bó hoa cho Cô-li-a. Em muốn nói: “Hãy cầm lấy hoa đi. Để Giê-nhi-a tặng hoa. Bởi vì bạn ấy cũng có trí nhớ rất tốt”.
Và chắc chắn cậu ta sẽ cầm lấy hoa, rồi có lẽ sẽ cùng với Giê-nhi-a cười nhạo em.
Ta-nhi-a quay ngoắt người, chạy vút đi giữa những hàng áo khoác trẻ em kèm bên em như một hàng người làm chứng bất động. Cô bé tìm thấy nước trong phòng rửa mặt. Em lấy ra hết nhẵn.
Em lấy cát cọ tay, nhưng cả bàn tay vẫn lem luốc.
“Thế nào cậu ta cũng sẽ nói! Cậu ta sẽ nói với cô A-lêch-xan-đra I-va-nốp-na. Cậu ta sẽ nói với Giê-nhi-a và tất cả mọi người.”
Thế là hôm nay em sẽ không đi lên bục hội trường, không tặng hoa và cũng không bắt tay nhà văn nữa.
Thật kỳ lạ, hoa đối với em vô cùng thân thiết, vậy mà sao hoa lại làm em không may mắn đến thế. Khi thì em tặng hoa cho một cậu bị ốm, hoá ra cậu bé này lại là Cô-li-a, mà lẽ ra hoàn toàn không nên tặng cho cậu ta, dù đó chỉ là những bông Xa-ran-ca giản dị. Bây giờ đến lượt những đoá hoa dịu dàng chỉ mọc trong nhà! Chúng sẽ rơi vào tay một đứa con gái khác - biết bao nhiêu chuyện thú vị và kỳ lạ có thể xảy ra với chúng. Còn Ta-nhi-a thì phải từ bỏ chúng.
Ta-nhi-a vẩy nước ở tay rồi chẳng buồn chùi tay, em lê bước ra khỏi phòng treo áo, không vội đi đâu nữa. Bây giờ thì đằng nào cũng thế thôi!
Ta-nhi-a bước lên những bậc thang mép viền đồng và vừa đi qua hành lang vừa nhìn qua cửa sổ xem có thấy cái cây của mình ngoài sân không, cái cây thỉnh thoảng vẫn thường an ủi em. Nhưng cái cây cũng không thấy. Nó không vươn lên ở đây mà vươn lên dưới những cửa sổ khác, ở phía khác. Và theo một hướng khác cắt ngang qua con đường của cô bé, nhà văn đang đi dọc hành lang tới. Cô nhận ra ông khi rời mắt một giây khỏi cửa sổ.
Ông đi, đôi chân đi giày vải bước vội vã, ông không mặc áo khoác lông mà mặc một chiếc sơ-mi dài vùng Cáp-ca-dơ cổ cao, đai lưng hẹp. Mái tóc bạch kim của ông ánh lên trên gáy, chiếc đai mạ bạc cũng ánh lên, và Ta-nhi-a không thể đếm được số cúc trên áo ông.
Bây giờ ông sẽ rẽ ngoặt ở góc hành lang để đến phòng giáo viên và sẽ biến mất mãi mãi với Ta-nhi-a.
- Đồng chí nhà văn! – cô bé tuyệt vọng kêu lên.
Nhà văn đứng lại. Ông quay nhanh một vòng như bật lò xo, rồi đi ngược về phía cô bé, tay vung vẩy, trán nhăn lại, dường như cố hiểu rõ hơn cái cô bé ngăn ông lại trên đường này cần gì. Có phải cô bé mang hoa tặng ông không? Người ta thường mang tặng ông rất nhiều hoa!
- Đồng chí nhà văn, bác có phải là người tốt bụng không ạ?
Ông ghé mặt xuống gần cô bé.
- Không, bác nói đi, bác có phải là người tốt bụng không ạ? – Ta-nhi-a khẩn khoản nhắc lại và kéo ông theo mình vào cuối hành lang trống trải - Đồng chí nhà văn, bác nói đi, bác có phải là người tốt bụng không? – cô bé nhắc lại lần thứ ba.
Ông biết trả lời cô bé thế nào đây?
- Nhưng cháu cần gì, cô bạn?
- Nếu bác là người tốt thì cháu đề nghị bác đừng chìa tay cho cháu.
- Cháu đã làm một việc gì xấu hay sao?
- Không, không phải thế! Cháu muốn nói việc khác cơ. Cháu phải tặng hoa cho bác khi bác đã đọc xong, và thay mặt tất cả các đội viên thiếu niên cảm ơn bác. Bác sẽ bắt tay cháu. Nhưng cháu chìa tay cho bác thế nào đây? Có một chuyện không may đã xảy ra với cháu. Bác nhìn đây này!
Em đưa cho ông xem bàn tay mình – bàn tay gầy gò với những ngón tay dài, tất cả đều vấy mực.
Nhà văn ngồi xuống bệ cửa và cười phá lên, kéo Ta-nhi-a lại gần mình.
Tiếng cười của ông còn làm cho cô bé ngạc nhiên hơn cả giọng nói của ông – nó thanh và vang hơn.
Ta-nhi-a nghĩ: “Có lẽ bác ấy hát hay lắm. Nhưng bác ấy có làm theo lời mình đề nghị không nhỉ?”
- Bác sẽ làm như cháu yêu cầu – ông nói với cô bé.
Và ông bước đi, thỉnh thoảng vẫn còn cười, tay vung vẩy theo cái kiểu đặc biệt của mình.
Đó là một phút vui vẻ trong cuộc hành trình dài của ông. Cô bé đã làm cho ông thú vị, và khi đứng trên bục hội trường ông vẫn còn vui. Ông ngồi xuống gần bọn trẻ hơn, bắt đầu đọc cho các em nghe, không đợi đến lúc các em ngừng hoan hô. Bọn trẻ ngừng lại. Ta-nhi-a ngồi gần đấy luôn luôn nghe ông nói với một vẻ biết ơn. Ông đọc về cuộc chia tay của đứa con trai với cha mình - một cuộc chia tay rất cay đắng nhưng ở đó mỗi người đều đi thực hiện nhiệm vụ của mình. Và thật lạ, giọng nói thanh thanh của ông đã từng làm Ta-nhi-a sửng sốt đến thế, giờ đây vang lên khác hẳn trong cuốn sách của ông. Trong đó vang lên tiếng kèn đồng, tiếng những tảng đá trả lời vọng lại - tất cả những âm thanh đó làm Ta-nhi-a yêu thích hơn tiếng dây đàn ngân lên dưới những ngón tay.
Nhà văn đã đọc xong. Xung quanh Ta-nhi-a, mọi người reo hò ầm ĩ, còn em thì không đủ can đảm rút tay ra khỏi túi chiếc áo khoác đan bằng len thô của mình. Những bông hoa nằm trên đầu gối em.
Cô bé nhìn cô A-lêch-xan-đra I-va-nốp-na, đợi cô ra hiệu.
Tất cả đã im lặng, nhà văn rời khỏi bàn, gập cuốn sách lại, và cô A-lêch-xan-đra khẽ gật đầu với Ta-nhi-a.
Em chạy trên những bậc thang kêu ầm ầm, không rút tay khỏi túi. Em tiến về phía nhà văn, đôi chân lướt nhanh trên những tấm ván, rồi đi chậm hơn và dừng lại. Nhà văn nhìn vào đôi mắt lấp lánh của cô bé và không nhúc nhích.
“Bác ấy quên rồi – Ta-nhi-a nghĩ – Bây giờ thì sẽ ra sao nhỉ?”
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc trên da em.
- Thay mặt tất cả các đội viên thiếu niên tiền phong và học sinh… - em nói bằng một giọng yếu ớt.
Không, ông không quên. Không để cho em kết thúc, ông dang rộng tay tiến lên phía em, che khuất em trước mặt mọi người và rút những bông hoa từ bàn tay nắm chặt của em ra rồi đặt lên bàn. Sau đó ông ôm lấy cô bé và cùng em rời bục hội trường đi xuống. Ông không cho ai chạm vào cô bé cho đến khi bọn trẻ từ tứ phía vây quanh họ.
Một cô bé đi trước họ kêu to lên:
- Bác ơi, bác là nhà văn thật hả bác?
- Thật, thật đấy – nhà văn nói.
- Cháu chưa bao giờ nhìn thấy một nhà văn thật cả. Cháu nghĩ ông ấy phải khác cơ.
- Khác thế nào?
- Cháu nghĩ là phải béo.
Nhà văn ngồi xổm xuống trước mặt cô bé và bị lẫn vào đám trẻ như trong đám cỏ. Lũ trẻ chạm tay vào tay ông, ồn ào xung quanh ông, và chưa từng có một vinh quang lừng lẫy nhất nào lại hát vào tai ông ngọt ngào như cái âm thanh ghê gớm đang làm ông choáng váng này.
Ông lấy tay che mắt trong chốc lát.
Ta-nhi-a đứng bên cạnh, gần như chạm vào vai ông. Bỗng nhiên em cảm thấy có một người nào đó cố gắng kéo bàn tay đang đút sâu trong túi ra. Em kêu lên và né người tránh. Cô-li-a nắm tay em và lấy hết sức kéo về phía mình. Cô bé giằng ra, gập khuỷu tay lại cho đến khi tay em yếu đi. Cô-li-a kéo tay em ra khỏi túi, nhưng không giơ lên cao như Ta-nhi-a chờ đợi mà chỉ siết chặt trong bàn tay mình.
- Ta-nhi-a - cậu nói khẽ - mình sợ cho cậu quá! Mình nghĩ là mọi người sẽ cười cậu mất. Nhưng cậu cừ thật! Đừng giận mình, đừng giận nhé, mình xin đấy! Mình rất muốn nhảy với cậu trong dạ hội năm mới ở trường.
Ta-nhi-a không thấy có một nụ cười mỉa mai nào, một chút bướng bỉnh nào trong những lời nói của cậu ta.
Cậu ta đặt tay lên vai em, dường như điệu nhảy vui đã bắt đầu và cả hai đã quay tròn.
Ta-nhi-a đỏ mặt lên, bối rối nhìn cậu bạn. Một nụ cười dịu dàng làm sáng gương mặt cô bé, chan chứa trên cái nhìn, cặp mắt, đôi môi. Rồi không sợ gì cả, em cũng giơ tay lên. Em đã quên bẵng đi nỗi hờn giận của mình, và cánh tay con gái gầy gò lem luốc mực của em đặt lên vai cậu bạn trong giây lát.
Đột nhiên, Phin-ca ôm chầm lấy cả hai đứa. Cậu ta tò mò hết nhìn Ta-nhi-a lại nhìn Cô-li-a, nhưng lần này gương mặt vô tư của cậu không có vẻ vui mừng.
- Có nghĩa là các cậu đã dàn hoà - cậu ta nói to.
Ta-nhi-a rụt tay khỏi vai Cô-li-a rồi buông thõng tay xuống.
- Cậu nói gì vớ vẩn thế, Phin-ca - em nói, mặt càng đỏ hơn - Cậu ấy chỉ yêu cầu mình ngày mai mời cậu ấy đến dự lễ ở nhà thôi. Nhưng mình không mời. Tuy vậy, cậu ấy đến cũng được, nếu cậu ấy muốn thế.
- À, à, - Phin-ca thở dài nhẹ nhõm – ngày mai là ngày Tết, mình nhớ rồi, đó là ngày lễ của cậu. Mình sẽ đi với bố đến nhà cậu, bố mình đã yêu cầu như thế. Được không?
- Cậu đến đi – Ta-nhi-a vội vã nói. – Có lẽ ở nhà mình chẳng buồn đâu. Đến nhé – em nói với cả Cô-li-a và chạm nhẹ vào áo cậu ta.
Phin-ca cố chen vào giữa hai bạn, và ở đằng sau cậu, một đám trẻ con lao lên phía trước, làm thành một dòng sông rộng tách đôi bạn ra.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xemnghe, Vẫn còn mãi nhớ - xemnghe
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
tuyetthangtu (13-12-2007)