Ðề tài: Chó hoang Đin-gô
View Single Post
  #22  
Cũ 08-12-2007, 16:59
weekdaysman's Avatar
weekdaysman weekdaysman is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 478
Cảm ơn: 431
Được cảm ơn 663 lần trong 253 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới weekdaysman Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới weekdaysman
Default

Trích:
Dinhtuhuong viết Xem bài viết
Bạn weekdaysman làm ơn post tiếp nhanh nhanh và ... nhiều hơn được không ?
Em đây bác ơi. Bác thông cảm cho em nhé, em đang cổ vũ "sống chậm" mà! Đùa vậy chứ em cũng bận quá, hôm nay là ngày nghỉ, em xin phục vụ bác ngay chương tiếp theo đây, xong em lại phải đi bây giờ rồi. Hy vọng là tối về có thể kịp gửi bác thêm một chương nữa.

XIII

Thực ra đó là một nhà văn mà tên tuổi đã nhiều người biết đến. Có trời mới biết được ông đến thành phố này vào mùa đông làm gì, không ủng dạ, chỉ đi bốt. Ngay cả bốt của ông cũng không phải làm bằng da bò, khâu đường gân như bốt của công nhân khai thác vàng, mà làm bằng thứ vải bạt màu xám bình thường, không thể nào sưởi ấm đôi chân được. Đúng ra ông cũng có mặc một chiếc áo măng tô dài và ấm, đội một chiếc mũ lông cáo hung hung. Người ta đã gặp ông mặc chiếc áo và đội chiếc mũ này ở câu lạc bộ bộ đội biên phòng. Người ta nói, hình như ông sinh ra ở thành phố này và thậm chí còn học ở chính trường này nữa.
Có lẽ ông muốn nhớ lại thời thơ ấu của mình, khi ở đây ông hãy còn là một cậu bé con, và muốn để cho ngọn gió lạnh buốt nhưng vô cùng thân thuộc thổi vào gương mặt ông, để cho bông tuyết thân quen vương trên mí mắt ông. Hay có lẽ ông muốn nhìn rặng cây con mới mọc lào xào trên bờ sông quê ông. Cũng có thể ông đã chán với vinh quang của mình ở Mát-xcơ-va và quyết định nghỉ ngơi, giống như những con chim to lớn và tinh khôn suốt cả ngày bay liệng rất cao trên vũng cửa sông rồi sau đó, dường như đã mệt lử vì độ bay quá cao của mình, bèn đậu xuống những cây thông thấp lè tè ven bờ và nghỉ ngơi ở đó trong yên tĩnh.
Nhưng Ta-nhi-a không nghĩ như vậy.
Mặc dù đó không phải là Goóc-ki, em nghĩ, mặc dù đó là một nhà văn khác, nhưung dù sao ông cũng đã đến đây, đến nhà em, đến vùng quê xa xôi của em, để em có thể tận mắt nhìn thấy ông, và có lẽ thậm chí còn chạm tay vào áo ông nữa.
Ông có những sợi tóc bạc ở thái dương tuy ông chưa già và có giọng nói thanh thanh làm em sửng sốt
Em chỉ sợ nhỡ đột nhiên ông hỏi em có thích Pút-skin không và có thích những quyển sách của ông không.
Nhưng nhà văn không hỏi gì cả. Ông chỉ nói:
- Cám ơn cô bé. Cháu sẽ làm gì với chú chuột con bây giờ?
Và như người ta vẫn đồn đại, dẫu nhà văn không nói điều gì đặc biệt, ông vẫn làm mọi người bận tâm không ít.
Trước khia thật là thích, cứ mười ngày một lần vào buổi chiều sau giờ học, cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na lại đến sinh hoạt với nhóm văn học.
Tất cả học sinh ngồi vào một chiếc bàn dài trong phòng thiếu niên, còn cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na ngồi xuống chiếc ghế bành. Cô trở nên hơi khác so với lúc ở trong lớp, dường như cô vừa từ một chuyến du lịch xa xôi, đáp một con tàu vô hình đến với các em. Cô tì cằm lên những ngón tay đan chéo vào nhau rồi đột nhiên đọc:
Khi cánh đồng rực vàng gợn sóng
Và gió thoảng qua xào xạc rừng xanh…
Sau đó cô nghĩ ngợi một chút rồi nói:
- Không, đó không phải là điều mà cô muốn đọc cho các em hôm nay. Tốt hơn là chúng ta hãy nghe những câu này:
Và anh ta ghé sát miệng tôi
Rồi kéo ra chiếc lưỡi đốn đời
Vừa bẻm mép vừa ranh ma, quỷ quái
Và…
- Ồ, các em ạ, cô muốn các em hiểu là nhà thơ có những lời thơ kỳ lạ đến thế, biết bao ý tưởng lạ lùng chứa đầy trong đó!
Phin-ca chẳng hiểu gì hết. Cậu sẵn sàng kéo ra một cách không thương tiếc cái lưỡi của mình, cái lưỡi chỉ biết làm mỗi một việc là đập vụng về vào hàm răng, giúp răng nhai tất tật những gì rơi vào trong miệng, mà chẳng sáng tác được câu thơ nào hết. Nhưng tuy thế, nó lại nhại rất khéo cách nói của ông Trung Quốc đứng bán li-pút-trơ-ca ở góc phố: “Ít thôi, ít thôi - ông ta thường nói – nhưng mà ghê lắm, tốt lắm!”
Và tất cả cười phá lên
Sau đó Giê-nhi-a đọc những vần thơ của mình về các chiến sỹ biên phòng, còn Ta-nhi-a thì đọc những truyện ngắn. Cô-li-a bao giờ cũng phê bình một cách lãnh đạm và tàn nhẫn, còn tự mình thì không viết gì cả - cậu ta sợ viết tồi.
Nhưng vừa mới đây, vài ngày trước đây, Ta-nhi-a đọc một truyện ngắn của mình về một chú chuột nhắt tí xíu sống trong ống tay một chiếc măng tô bằng lông cũ kỹ. Chú ta đang sống ở đấy đã lâu. Nhưng một lần, người ta mang chiếc măng tô từ trong kho ra ngoài trời lạnh, và lần đầu chú chuột trông thấy tuyết. “Chà, làm sao mà những con người kia lại không xấu hổ vì xéo lên đó nhỉ, đó là đường cơ mà!”- chú chuột nghĩ và nhảy ra khỏi ống tay áo. Chú chuột con tội nghiệp! Giờ thì chú sẽ sống ra sao?
Lần đó, Cô-li-a không nói điều gì xấu cả. Ta-nhi-a coi sự im lặng của cậu ta như là một lời khen, và suốt cả ngày, cả đêm, thậm chí trong mơ nữa, em cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng sáng hôm sau, em xé tan truyện ngắn đó và vứt đi.
“Chẳng lẽ - em nghĩ - thậm chí không phải là lời khen mà chỉ là một sự im lặng của thằng bé xấc xược đó cũng có thể làm cho mình hạnh phúc hay sao?”
Nhưng buổi sinh hoạt hôm nay thì hoàn toàn khác hẳn.
Những nỗi lo lắng khác lạ xâm nhập vào các em. Biết kiếm hoa ở đâu để chiều nay đem tặng nhà văn đây? Tìm chúng ở đâu vào mùa đông, dưới lớp tuyết, khi ngay cả những cây mộc tặc bình thường trong đầm lầy, cả ngọn cỏ cuối cùng trong rừng cũng không sao sống nổi?
Tất cả đều nghĩ đến việc đó. Cả Ta-nhi-a cũng nghĩ, nhưng không nghĩ ra được gì – bây giờ em không còn hoa nữa.
Lúc đó Giê-nhi-a béo bèn nói (cô ta bao giờ cũng nói những điều bổ ích):
- Trong các chậu hoa nhà em, những bông Cu-đri lộng lẫy đã nở.
- Ở nhà em - bọn trẻ đồng thanh nói – hoa hồng Trung Quốc và hoa Phúc-xi-a đã bắt đầu nở trên cửa sổ.
- Ở nhà em… - Phin-ca nói và ngay lập tức im bặt, bởi vì bà chủ nhà cậu ở không trồng hoa trong nhà. Bà ta nuôi một con lợn mà lũ chó của Phin-ca cứ muốn xé tan nó ra từng mảnh.
Bằng cách đó, mọi người đã thu thập được nhiều hoa. Nhưng ai sẽ tặng hoa cho nhà văn bây giờ? Trước mặt mọi người, trong hội trường, nơi bốn chục ngọn đèn sẽ chiếu sáng rực rỡ, ai sẽ bước lên bục, bắt tay nhà văn và nói: “Thay mặt tất cả các đội viên thiếu niên tiền phong…”
- Để Ta-nhi-a làm việc ấy! – Phin-ca hét to hơn tất cả.
- Để Giê-nhi-a làm việc ấy! – bọn con gái nói. – Chính bạn ấy đã nghĩ ra cách thu thập hoa cơ mà.
Nhưng mặc dù các cô bé đúng, các cậu bé vẫn cứ cãi lại họ. Chỉ có Cô-li-a là im lặng. Và khi mọi người vẫn chọn Ta-nhi-a chứ không phải là Giê-nhi-a, cậu ta lấy tay che mắt. Không ai biết là cậu muốn gì cả.
- Như vậy, cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na nói – Ta-nhi-a, em sẽ đi lên bục hội trường, đến bên vị khách bắt tay ông rồi tặng hoa. Em sẽ nói với ông những gì chúng ta đã quyết định ở đây. Trí nhớ của em tốt, cô sẽ không dặn gì em nữa. Từ giờ đến lúc bắt đầu, không còn nhiều thời gian. Em hãy cầm lấy hoa.
Ta-nhi-a bước ra, tay cầm hoa.
“Cô giáo thật công bằng! Đây là phần thưởng thật sự cho tất cả những hờn giận của mình! – Ta-nhi-a nghĩ, áp chặt bó hoa vào người.
– Không ai khác ngoài mình sẽ bắt tay nhà văn nổi tiếng, sẽ tặng hoa và sẽ nhìn ông ấy bao nhiêu cũng được! Và lúc nào đó sau này, rất nhiều năm sau - khoảng năm năm chẳng hạn – mình sẽ có thể nói với mọi người là mình cũng đã thấy một đôi điều trên thế giới”.
Cô bé mỉm cười với tất cả những ai đi gần em. Em mỉm cười với cả Giê-nhi-a mà không ai nhận thấy cái nhìn độc ác của cô bạn.
- Thật kỳ quặc, tại sao mọi người lại chọn Ta-nhi-a Xa-ba-nhê-êva nhỉ? – Giê-nhi-a nói với các bạn – Mình không nói về mình đâu, mình không phải là một đứa hiếu danh, và mình chẳng cần gì cái đó. Nhưng tốt nhất là chọn Cô-li-a. Cậu ấy thông minh hơn cô ta. Tuy vậy, hiểu cái lũ con trai này cũng dễ thôi. Chúng chọn cô ta vì cô ta có đôi mắt đẹp. Ngay cả nhà văn cũng nói gì về đôi mắt ấy cơ mà.
- Ông ấy chỉ gọi là đôi mắt xám thôi – Cô-li-a vừa cười vừa nói – Nhưng Giê-nhi-a ạ, cậu bao giờ cũng đúng. Đôi mắt ấy đẹp thật. Và có lẽ cậu cũng muốn có đôi mắt đẹp như thế chứ?
- Quả thật mình lại chẳng muốn cái đó – Giê-nhi-a nói.
Ta-nhi-a không nghe nữa. Những bông hoa trong tay em bỗng trở nên nặng trịch như bằng đá. Em chạy vụt qua những dãy phòng học, qua hội trường, ở đó các bạn em đang ngồi vào ghế rầm rầm.
Cô bé chạy xuống cầu thang và dừng lại thở hổn hển ở phòng treo áo vắng tanh, lờ mờ tối. Em chưa hiểu hết những lời hùng biện của lòng đố kỵ, em thấy mình thật yếu ớt.
“Lẽ nào bạn ấy nói về mình sao? Điều đó thật không hay cho mình, một đội viên thiếu niên. Thôi thì mặc cho hạnh phúc hờ hững với mình. Liệu có nên từ chối hơn là nghe những lời tương tự như thế không?”
Đôi chân không giữ em lại.
- Không, điều đó không đúng! – em tự nhủ – Đó chỉ là chuyện nhảm nhí!
Nhưng cô bé vẫn muốn nhìn thấy đôi mắt mình.
Phòng treo áo, giống như một khoảng trống trong rừng, thường có một ánh sáng mờ mờ ngự trị, vào giờ này rất yên tĩnh. Một chiếc gương to đặt hơi nghiêng về phía trước, cạnh bức tường trắng. Chiếc giá đen đánh véc-ni của nó luôn luôn rùng mình vì những bước chân học sinh chạy qua. Lúc đó, chiếc gương cũng chuyển động. Giống như một đám mây màu sáng, nó hơi nhích lên phía trước, phản chiếu rất nhiều gương mặt trẻ con.
Nhưng bây giờ nó đứng bất động. Khắp chiếc giá xếp đầy những lọ mực vừa mới được bác gác trường rửa sạch. Mực cũng để trên giá ấy, trong một cái chai bình thường, một cái lọ có dán nhãn và một bình thuỷ tinh to. Nhiều mực quá! Chả lẽ Ta-nhi-a cần nhiều mực đến thế để hút vào đầu ngòi bút của mình sao?
Thận trọng đi vòng qua chai mực đặt trên sàn, Ta-nhi-a tiến đến trước gương. Cô bé quay lại nhìn – không thấy bác gác trường đâu. Tì khuỷu tay lên giá gương, em ghé sát mặt vào gương. Từ trong chiếc gương sáng hơn cái ảnh mờ mờ xung quanh, một cặp mắt xám giống mắt mẹ nhìn Ta-nhi-a. Đôi mắt mở to, một ánh lấp lánh thường xuyên bao phủ trên đôi mắt ấy, và trong đáy sâu thẳm của mắt có những bóng râm nhẹ nhàng lướt qua, dường như đôi mắt ấy không có đáy.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xemnghe, Vẫn còn mãi nhớ - xemnghe

Thay đổi nội dung bởi: weekdaysman, 09-12-2007 thời gian gửi bài 23:02
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
tuyetthangtu (13-12-2007)