Trích:
|
ThanhLam viết
Bấy lâu nay TL vẫn ghé thăm diễn đàn một vài lần, đọc một vài bài của viết của chị Vũ Anh, cô Đan Thi, bác Hungmgmi và các thành viên khác. TL rất trân trọng tình yêu nước Nga của cô chú, thường đọc nghiền ngẫm những mạch suy nghĩ để tìm lại chính mình trong tình cảm đối với nước Nga.
TL học tập tại nước Nga thời kỳ 2002 cho đến 2007, nên biết rõ cái cảm giác một sinh viên nước ngoài phải chịu trong một môi trường như vậy. Trong bài viết này TL chỉ mô tả cảm giác, còn kết luận ra sao thì tùy ở mỗi người.
Cảm giác đầu tiên khi sống ở Nga thời kỳ này là sợ hãi. Có hai điều để bạn sợ đó là cảnh sát và đầu trọc. Ngày đầu tiên đặt chân đến Nga, cả đoàn gồm 9 người, được các anh chị sinh viên năm trước cảnh báo nên ai cũng lo lắng. Lúc đó đi chợ hay đi bất kỳ đâu cả 9 người cùng đi, vừa đi vừa quan sát ngang dọc như những tên trộm. Càng về sau thì nỗi sợ hãi giảm dần vì được các bạn ở Đôm 5 ngày đó trấn an. Tuy nhiên suốt từ thời gian đó cho đến những ngày rời nước Nga, TL ko thể nào quên được những ánh mắt thù hằn bắt gặp đâu đó trên metro. Ánh mắt đó rất đáng sợ mà chỉ có ở loài quỉ giữ. Mỗi lần ra đường hay xuống metro lúc nào cũng phải cảnh giác nhìn trước ngó sau như kẻ gian. Bạn bè trong trường cũng có người bị đuổi đánh, sưng mắt, u đầu càng làm cho nỗi sợ hãi đôi lúc tăng lên. Đối với những ai từng học ở Nga thời kỳ này, nỗi sợ là có thật.
Điều thứ hai làm TL cảm thấy phiền lòng là sự khinh khỉnh của những người Nga đối với người nước ngoài. Trong mắt họ người VN cũng như là người VN nhìn người Lào hay Cambodia vậy, chẳng có anh em gì đâu. Có lần vừa bước lên tramvai đi học về thì có tiếng như tiếng chó sủa ở cuối toa xe, nhìn ra hóa ra là một bà trung niên người Nga, bà ấy cứ nhìn vào đám sinh viên nước ngoài mà giả tiếng chó sủa. Sau đó bà ấy nói to cho tất cả mọi người trong toa xe là bọn sinh viên nước ngoài sang đây chỉ chực mua bằng cấp chứ có học hành gì đâu. Suốt một quãng đường dài phải nghe bà ấy nói mà muốn lao vào tát cho bà ấy một cái, nhưng nghĩ phận người nước ngoài ko nên gây gỗ làm gì. Sự khinh khỉnh này còn có thể bắt gặp ở đám hải quan sân bay, cơ quan dân sự của Nga, hay ngay cả ở những GS tại giảng đường Đại học. Họ ký sổ Zachot mà giống như đi bố thí vậy.
Điều thứ ba làm TL cảm thấy buồn hơn nữa đó là sự vô cảm và khinh khỉnh của các sinh viên Nga ngày nay. Họ rất ít khi tiếp xúc với người nước ngoài, suốt 6 năm trời ở Nga, TL ko có một người bạn Nga nào cả. Các bạn của TL cũng vậy, rất ít người có quan hệ tốt với các bạn Nga, trừ những bạn bỏ học đi làm sớm. Có lẽ thế hệ trẻ Nga ngày nay nhìn người nước ngoài với con mắt khác. Chính vì lý do này mà nhiều bạn sinh viên ko thể nói tiếng Nga thành thạo khi rời Nga. Và khi đã rời Nga gần 1 năm TL gần như quên sạch vốn tiếng Nga mình đã học.
Tóm lại TL quí trọng tình cảm dành cho nước Nga của các cô các chú. Tuy nhiên đừng bắt con cái của mình phải sang nơi đó và chịu đựng. Hơn nữa GD Nga rất là lạc hậu, lạc hậu ko chỉ về chương trình học, thiết bị cũ kỹ mà còn trong lối giảng dạy, đánh giá sinh viên. Có cần thiết phải gửi con cháu của mình sang một môi trường như vậy hay ko? Xin nhường câu trả lời lại cho tất cả mọi người.
|
Tôi rất tâm đắc với bài viết của bác Thanh Lam, và xin cảm ơn bác về bài viết này.
Tôi đã, và đang học tập, sinh sống tại Moskva, tất cả những điều trên mà bác TL viết tôi đều đã trải qua hay đã từng gặp phải. Tôi xin công nhận rằng những sự việc như trên là có thật, và không phải chỉ riêng tôi hay bác TL chứng kiến, mà chắc rằng hầu như các bạn SVVN tại Nga này cũng có thể có ý kiến giống như vậy.
Tôi đồng quan điểm với bác TL. Tôi tôi đã đọc rất nhiều bài viết của các bác trên diễn đàn, và tôi hiểu tình cảm của các bác với nước Nga - Liên xô. Tôi trân trọng tình cảm đó. Trong tôi luôn có một vị trí yêu thương dành cho nước Nga, con người Nga - cũng giống như tình cảm mà các bác đang ngày đêm vun xới. Nhưng, sự thật và hiện tại đang hiển hiện suốt những năm qua tại Nga, tôi không thể phủ nhận nó. Tình cảm tôi dành cho nước Nga, cho con người Nga vẫn còn đó, và ngày càng được vun đắp. Nhưng sự phẫn nộ, căm ghét, bực tức, thậm chí muốn xỉ vả... một bộ phận thiểu số người Nga cũng luôn có trong tôi. Xin các bác hiểu và công nhận cho tôi (cũng như cho TL), nếu các bác hiện nay sinh sống tại Nga, chắc các bác cũng sẽ đồng ý với những gì tôi viết. Nhiều người bạn của tôi có tâm sự với tôi rằng: cảm ơn nước Nga đã cho anh tất cả (tiền tài, sự nghiệp, gia đình, tuổi trẻ) nhưng cũng căm thù nước Nga (hiện nay) vì những gì đang diễn ra. Phải lý giải ra sao khi trong một con người xuất hiện cùng lúc hai luồng tình cảm?
Có một bác nào đó có viết trong chủ đề này là "các bạn coi Nga nguy hiểm, vậy thì các bạn có biết ở Việt Nam 1 ngày có bao nhiêu người bị giết, bao nhiêu người bị đánh không?". Thực ra, so sánh như này tôi nghĩ chưa chính xác. Nói đúng ra, ở trên thế giới chỗ nào cũng nguy hiểm mà thôi. Bác là người Việt, nên bác nắm được tin rằng ở VN 1 ngày bao nhiêu người bị giết, bác là người Nga, thì bác cũng sẽ nắm được tin 1 ngày ở Nga bao nhiêu người bị giết... Cái mấu chốt ở đây là gì?:
ở Nga, có một bộ phận có tư tưởng bài người nước ngòai, và họ thường xuyên hành động để thể hiện cái tư tưởng đó. Còn ở Việt Nam thì tư tưởng này hầu như không có. Chính vì thế, cho nên mỗi lần có một sự việc như vậy là lại "om xòm" lên.
Có bác nói lại nói rằng: không nên cho con cháu đi du học Nga nữa, ở đó nguy hiểm lắm, ở đó dạy học chán lắm... thì cũng không chính xác. Nếu tôi đặt ở địa vị là một người cha, mẹ đang muốn cho con đi du học. Với khả năng tài chính đủ để đi Nga, tôi sẽ... không cho nó đến Nga. Xét một cách công bằng mà nói, du học Nga hiện nay đã không còn là "mốt" nữa rồi. Hơn nữa, vấn đề an tòan, bằng cấp, kiến thức... cũng là những vấn đề khiến tôi không an tâm mà gửi con đi. Nhưng, nếu có các điều kiện khác như được đi du học, có người thân tại Nga, hay chi phí tài chính chỉ vừa đủ để du học Nga, chúng ta cũng không nên từ chối cơ hội. Ở Nga (hay Việt Nam, hay các nước khác?!), an tòan hay không phụ thuộc vào chính bản thân bạn.
Tôi vẫn trân trọng những tình cảm mà các bác đang dành cho nước Nga, con người Nga. Trân trọng và cảm ơn những gì các bác đang chia sẻ trên diễn đàn. Chính từ đây, vẫn hàng ngày vun đắp cho tình cảm yêu mến nước Nga trong tôi. Nhưng cũng rất mong các bác, một lần nhìn thẳng vào hiện tại và sự thật, để khỏi rơi vào trạng thái "hòai niệm cái cũ, bỏ quên cái mới".
Xin kính chào các bác!