Trích:
|
Từ đó, tôi đâm ra thấy yêu mến cái xã hội Nga ở trường học của tôi hơn, cố gắng hòa mình vào đó, như tìm cho mình một góc thân quen ở nhà người lạ! Tôi sợ những người đồng hương của tôi.
|
Đọc truyện Lusia này mà rơi nước mắt. Lusia của Thuỵ Anh viết quá hay đi , cái nhìn của một cô bé trong truyện mới 15 tuổi nhưng nhận xét tâm lý về người lớn, về cuộc sống xung quanh rất đúng, nhiều đoạn tả chân về tâm trạng thật là tuyệt vời.
Phải rồi, những người làm nghề trồng rau để bán cho các Op và bao giờ những người ấy cũng phải có " bảo kê" thì mới tồn tại được không thì phải " ốp nộp" cho "phít" thì mới yên thân.

Cảm ơn Hùng đã đưa loạt truyện của Thuỵ Anh về đây .