Lịch sử tác chiến hóa học:
Tác chiến hóa học thời cổ:
10.000 năm TCN, người San thuộc xã hội săn bắn thời kỳ đồ đá mới đã biết dùng mũi tên gỗ, đá tẩm độc lấy từ môi trường xung quanh. Chủ yếu là nọc bọ cạp, cây cỏ độc.
Từ TK IV TCN, các môn đệ Hàn Mặc Tử (bác này hình như sống ở khoảng TK V TCN) đã mô tả việc dùng bễ để bơm hơi độc (do đốt hoàn đan chứa hạt cải và các cây cỏ độc khác) vào chiến hào của quân vây hãm. Thậm chí một số văn bản khoảng 1000 năm TCN còn ghi lại công thức pha chế hàng trăm loại “mê thảo” (khói độc gây chảy nước mắt).
Ở phương Tây, việc dùng hơi độc sớm nhất được ghi lại là TK V TCN, trong cuộc chiến Peleponnosian giữa Athen và Sparta. Quân Sparta bao vây Athen, đặt dưới tường thành hỗn hợp cháy gồm củi, lưu huỳnh, hắc ín để Athen mất sức chiến đấu.
Tái phát hiện tác chiến hóa học:
Thời phục hưng, người ta lại tính đến việc áp dụng tác chiến hóa học. Người đi đầu chính là Leonardo da Vinci với tài liệu về sử dụng arsenic sulfide (bột ngưu hoàng) và gỉ đồng trong TK IV: Hỗn hợp bột độc có thể được bắn sang thuyền galê địch bằng máy bắn đá loại nhỏ, ai hít phải sẽ ngạt thở (không rõ có áp dụng trong thực tế không).
1672, trong cuộc vây thành Groningen, Christoph Berhard van Galen đã dùng nhiều phương tiện gây cháy, nổ, và cả cà độc dược để tạo khói độc. Chỉ 3 năm sau, Pháp và Đức ký hiệp ước Strasbourg, trong đó có điều khoản cấm sử dụng các phương tiện dộc hại “gian dối và đáng ghét”
1854, Lyon Playfair, một nhà hóa học Anh đề xuất việc dùng đạn pháo nhồi cacodyl cyanide bắn tàu chiến địch như là 1 cách để thoát khỏi tình trạng bế tắc trong cuộc vây hãm Sevastopol. Nhưng Bộ Binh khí Anh đã phản đối, cho rằng “đề xuất này tồi tệ chẳng kém việc đầu độc giếng nước đối phương”.
Trong nội chiến Mỹ, giáo viên trung học New York- John Daughty đề xuất việc tập kích Clo lỏng. Clo lỏng được nạp vào đạn pháo 254 mm, mỗi qquả 2-3 lít, tạo vài mét khối khí Clo. Kế hoạch này cũng không được thực hiện.
Tác chiến hóa học từ CTTG I:
Pháp là nước đầu tiên sử dụng VKHH: hơi cay mustard, nhưng với quy mô nhỏ, không rõ ràng. 22-4-1915, Đức dùng hơi Clo trong trận Ypres, đánh vào quân Pháp, Algery, số chết không nhiều nhưng số bị thương rất lớn. Tổng cộng cả hai phe đã dùng 324.000 tấn tác nhân hô hấp, gây cay, và rộp da gồm Clo, phosgene và mustard. Theo số liệu chính thức, có khoảng 85.000 người chết, 1.176.000 người bị thương do tác nhân hóa học trong CTTG I. Sau CTTG I, Mỹ, châu Âu tiếp tục tranh giành, xâm lược thuộc địa. Các tác nhân hóa học dùng để đàn áp các cuộc nổi dậy. Trong chiến tranh Marôc 1921-1927, liên quân Tây Ban Nha- Pháp đã thả bom mustard để đàn áp phong trào nổi dậy của người Berber.
1925, 16 nước ký công ước Geneva, cam đoan không bao giờ sử dụng các phương thức tác chiến bằng hơi độc hoặc vi trùng. Dù vậy, trong chiến tranh Ý- Abyssini lần 2, Phát xít Ý vẫn dùng tác nhân hóa học trong cuộc xâm lược Ethiopia. Được biết đã có tới 15.000 nạn nhân của hơi mustard.
(Còn nữa)
Các bác thông cảm, mỏi tay quá! Đây mới chỉ là 1/3, khi nào rỗi tôi sẽ đưa lên nốt.