VIII (tiếp theo)
Phin-ca rầu rĩ nhìn vào mắt Ta-nhi-a và im lặng, không biết nói gì. Cuối cùng, cậu nói thật:
- Cậu cần gì ở nó? Cậu làm phiền nó để làm gì? Mình ngồi cùng bàn với nó và biết: sẽ chẳng ai nói với cậu một điều gì xấu về nó đâu. Cả mình cũng sẽ không nói. Mình không thấy nó kiêu ngạo, mặc dù nó học tốt hơn những đứa khác, thậm chí tốt hơn cả cậu. Chính mình đã nghe thấy nó nói tiếng Đức với cô giáo tiếng Đức và nói tiếng Pháp như thế nào. Mà điều này trong lớp lại không ai biết cả. Thế cậu muốn gì ở nó?
Ta-nhi-a không trả lời. Em khẽ bước lên phía trước, đi về phía dòng sông đang thiêm thiếp ngủ dưới sương mù. Cả con mèo với lũ mèo con cũng rón rén bước xuống phía dòng sông.
Phin-ca đi đằng sau chúng và nghĩ: cái cậu Cô-li-a này thật là lạ! Thì cứ mặc cho hàng nghìn con mèo đi ra sông kiếm cá, mặc cho hàng triệu con đi nữa! Một khi chúng đã đi với Ta-nhi-a, thì phải chăng đối với em, Phin-ca, mọi việc sẽ tồi đi dù chỉ một chút vì chuyện đó sao? Không, em chẳng thấy làm sao cả! Và cái cô Ta-nhi-a này cũng thật lạ! Thì cứ mặc cho Cô-li-a gọi Phin-ca là Xan-trô, là Pan-xa gì đấy, cái tên mà em chưa thấy có gì là xấu cả, thì phải chăng đối với em, Phin-ca, vì chuyện này mà mọi việc sẽ xấu đi dù chỉ một chút sao? Không, em chẳng thấy làm sao cả!
Họ đã đi như vậy theo bờ dốc đứng và xuống đến tận con sông, đến những chiếc cầu nhỏ hẹp, nơi những chiếc săm-pun-ca(1) cập bến, và nom thấy Cô-li-a ngồi trên những chiếc ván, đúng chỗ cá mè thường cắn câu.
- Cậu ta đã tìm ra chỗ ấy – Phin-ca vui sướng nói, trong bụng rất hài lòng về việc này.
Em đi đến gần Cô-li-a, nhìn vào ống bơ của bạn, trong đó, trên cái đáy han gỉ chỉ có độc một nhúm đát. Xoay người lại để Ta-nhi-a không nhìn thấy, em bỏ vào ống bơ mấy con giun đất.
Nhưng Ta-nhi-a vẫn nhìn thấy tất cả mà không hé miệng nói một lời
Cô bé cầm lấy cần câu và giun đất, đi qua chiếc cầu nhỏ rồi ngồi xuống gần như bên cạnh Cô-li-a. Còn Phin-ca thì đi xa hơn, chọn cho mình một chỗ cũng không đến nỗi tồi. Khi đi câu, cậu ta thích ngồi một mình.
Trong phút chốc, có thể lâu hơn nữa, dòng sông đã thu hút bọn trẻ và cả mẹ con lũ mèo từ trên mấy chiếc cầu nhỏ đang ngóng xuống nước.
Ở dưới lòng sông đã xảy ra một điều kỳ lạ. Dường như tiếng thở của ai đó đã nâng sương mù từ đáy sâu lên, dường như những cánh tay vô hình của ai đó nắm giữ màn sương ấy suốt đêm giờ đây đã thả nó ra, và nó lướt trên sông, kéo lê những cái chân dài của mình trên mặt nước. Nó lướt theo sau mặt trời, lay động ở trên cao. Và dòng sông bừng sáng, bầu trời chuyển dịch mỗi lúc một cao hơn, lòng sông nom rõ hơn. Cá bơi ra ăn trên mặt cát và bắt đầu cắn câu. Trời, cắn câu khiếp quá! Chưa bao giờ Ta-nhi-a thấy cá cắn câu như vậy.
Nhưng nếu bạn không nhìn vào phao của mình mà nhìn sang phao của người khác thì cá cũng hiểu rõ điều đó. Có thể lúc ấy nó quay ngoắt đi theo luồng nước, chế nhạo bạn.
Ta-nhi-a chốc chốc lại ngước nhìn cần câu của Cô-li-a. Cô-li-a cũng nhìn vào phao của cô bé. Và vì sợ bạn sẽ câu được trước mình, cả hai đều mất bình tĩnh. Con cá bật ra khỏi lưỡi câu khi đang rỉa mồi.
Cô-li-a là người đầu tiên đứng dậy, không câu được gì cả. Cậu vươn vai, ngáp, xương kêu răng rắc.
- Mình đã biết là không câu được gì cả mà - cậu lên tiếng nhưng không nói với Ta-nhi-a. – Nhìn xuống nước thật buồn ngủ không chịu nổi. Tốt hơn hết là cứ giam những con cá ngu ngốc này lại trong bể, như Giê-nhi-a ấy.
- Tất nhiên là chúng ngu ngốc - Ta-nhi-a nói to - Nếu chúng nhầm thuỷ tinh là nước.
Cô-li-a không còn biết nói gì nữa.
Cậu bé đi trên cầu, không buồn đụng cả ngón tay vào cần câu. Những mảnh ván cong xuống dưới bước chân của cậu. Con mèo Ca-dắc đã kịp dùng chân mang lên cầu khá nhiều cá nhỏ. Nó nhìn cậu bé một cách thận trọng. Nó tránh sang một bên, nhường đường cho cậu bé. Nhưng con mèo con A-ri-ôn lắc lư trên tấm ván ẩm uớt rồi rơi tõm xuống nước. Không rõ nó đã bị những con cá bột bơi lăng xăng ngay dưới chân cầu lôi cuốn, hay là nó đã nhích quá gần đến mép cầu mà không kịp xoè vuốt ra; có điều là Ta-nhi-a đã nhìn thấy nó ở phía bên kia cầu, nơi nó bị dòng nước cuốn đi. Mèo con bị sặc, còn mèo mẹ chạy trên bờ cát ướt kêu gào ầm ĩ.
Ta-nhi-a đứng bật dậy, tay khẽ chạm vào cầu, người em nhẹ bỗng. Em nhảy lên bờ, lội xuống nước. Dòng sông thổi phồng chiếc váy của em trông như một vành hoa rừng. Mèo mẹ cũng nhảy xuống theo. Còn Cô-li-a thì đứng nguyên tại chỗ.
Ta-nhi-a chìa tay ra vớt con mèo vào lòng bàn tay. Nó tóp lại, nhỏ hơn con chuột. Bộ lông vàng của nó đã thấm nước, nó chỉ còn thoi thóp thở.
Ta-nhi-a đặt con mèo lên phiến đá, và mèo mẹ bắt đầu liếm nó. Cô-li-a thì vẫn đứng nguyên tại chỗ.
- Bạn đã cố tình ẩy nó xuống nước! Chính tôi đã nhìn thấy thế! - Ta-nhi-a giận giữ hét lên.
Cô-li-a im lặng.
"Có lẽ nó là đồ hèn!" - Ta-nhi-a nghĩ.
Và em giẫm lên chân cậu bé.
Nhưng đến cả cử chỉ đó cũng không làm cho cậu bé nhúc nhích. Cậu ngạc nhiên quá, không thốt ra được một lời.
Ta-nhi-a lao mình chạy đi. Theo con đường mòn, em chạy lên núi, chiếc váy ướt quấn quanh đầu gối.
Cô-li-a đuổi theo em đến tận đỉnh núi, bên dãy nhà của những người đánh cá, và ở đấy, cậu bé thở hổn hển nắm lấy tay Ta-nhi-a.
- Ta-nhi-a, - cậu nói - hãy tin tôi, tôi không muốn... việc đó xảy ra đột ngột quá. Con mèo con tự ngã xuống nước.
- Buông tôi ra! - Ta-nhi-a vừa giằng ra vừa nói. - Tôi sẽ không đi câu nữa, tôi về nhà đây!
- Nếu vậy thì tôi cũng về.
Cậu buông tay cô bé ra và sải những bước dài để khỏi tụt lại đằng sau.
- Đừng đi theo tôi! - Ta-nhi-a hét.
Em dừng lại bên cột đá ở ngôi nhà người đánh cá.
- Nhưng bạn sẽ đến nhà tôi ăn cơm chứ? - Cô-li-a hỏi khẽ. - Hôm nay là ngày nghỉ mà. Bố sẽ đợi bạn. Bố sẽ bảo là tôi đã làm bạn giận
- Thì ra bạn sợ thế đấy! - Ta-nhi-a dựa người vào cột đá, nói.
- Không, bạn không hiểu tôi. Chỉ vì tôi yêu bố, mà bố thì sẽ buồn. Tôi không muốn làm bố buồn, không muốn cả bạn làm bố buồn nữa. Đó là điều mà bạn cần phải hiểu.
- Im đi, - cô bé nói - tôi hiểu bạn lắm. Tôi sẽ không đến ăn hôm nay. Tôi sẽ không bao giờ đến nhà bạn nữa.
Rồi em rẽ sang bên trái, và bức tường nhà người đánh cá che khuất em.
Cô-li-a ngồi xuống tảng đá - mặt trời đã sưởi cho tảng đá khô và ấm, chỉ còn một chỗ sẫm lại vì vết ướt. Đó là chiếc váy ướt của Ta-nhi-a đã chạm vào đá và để lại trên đá dấu vết của mình.
Cô-li-a sờ vào vết ướt.
"Cái cô Ta-nhi-a này thật kỳ lạ - cậu nghĩ, cũng như Phin-ca - Có lẽ cô ta cho mình là đồ hèn? Một cô bé kỳ lạ - cậu khẳng định. - Chả lẽ người ta lại có thể ngạc nhiên về những điều cô ta sẽ làm hay sẽ nói sao?" Rồi lại đặt tay lên tảng đá, cậu trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu.
Còn Phin-ca thì không thấy gì cả. Cậu ngồi trên bờ đất sét sau mũi đất, kéo lên những con Gútx-che-ra - loại cá bẹt mắt đen - và lôi ra một con cá chép đầu to mà cậu đã dùng đá nhọn đâm chết ngay trên cát.
Sau đó, cậu quyết định nghỉ. Cậu đưa mắt nhìn sang những chiếc cầu nhỏ, hai chiếc cần câu đung đưa trên mặt nước, sợi dây câu bị căng - cá đã cắn câu. Nhưng không trông thấy ai ở gần đấy cả - cả Cô-li-a lẫn Ta-nhi-a. Con đường mòn rải đá vắng tanh vắng ngắt.
Phin-ca nhìn cả lên đỉnh núi. Nhưng ở trên đỉnh núi cũng chỉ có gió thổi, một ngọn gió đìu hiu không đuổi kịp cả những đám mây mùa thu. Một con mèo ướt cùng với lũ mèo con đang rón rén bước từ bến tàu lên núi.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xem và nghe, Vẫn còn mãi nhớ - xem và nghe
|