Ðề tài: Chó hoang Đin-gô
View Single Post
  #15  
Cũ 03-12-2007, 22:45
weekdaysman's Avatar
weekdaysman weekdaysman is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 478
Cảm ơn: 431
Được cảm ơn 663 lần trong 253 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới weekdaysman Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới weekdaysman
Default

VIII

Ta-nhi-a yêu những ngôi sao - cả những ngôi sao buổi sớm lẫn những ngôi sao ban chiều, cả những ngôi sao mùa hè cháy rực ngay trên đầu lẫn những ngôi sao mùa thu rất cao và rất nhiều, hằng hà sa số những vì sao. Khi ấy thật là tuyệt diệu nếu đi dưới những ngôi sao qua thành phố yên tĩnh ra bờ sông và nhìn thấy dòng sông đầy ắp sao, dường như những ngôi sao ấy đã xuyên qua dòng nước tối sẫm và yên lặng. Rồi sau đó ngồi xuống bờ đất sét sửa sang lại cần câu, đợi cá cắn câu, và biết rằng mình sẽ không để phí một phút nào trong buổi đi câu. Bình minh chưa đến, mặt trời chưa hiện ra xua tan sương mù trên sông. Mới đầu cây cối sẽ bốc hơi trong sương mù, và sau đó mặt nước sẽ bốc khói. Trong lúc đó có thể suy nghĩ về cái gì cũng được: về con chuột sóc giờ đây đang làm gì trong bụi cây, về lũ kiến có bao giờ ngủ hay không và chúng có lạnh không trước khi trời sáng.
Vâng, thật tuyệt vời khi đêm sắp hết.
Nhưng hôm nay, lúc Ta-nhi-a tỉnh dậy, những ngôi sao còn lại rất thưa thớt: một số đã biến mất hoàn toàn, só khác chỉ còn cháy nhợt nhạt cuối chân trời.
"Chắc gì mọi việc đã tốt đẹp, - em nghĩ - vì Cô-li-a định đi với bọn mình mà".
Và ngay lúc ấy Ta-nhi-a nghe tiếng gõ cửa. Đó là Phin-ca đã gõ vào cửa sổ hai lần.
Trong bóng tối, Ta-nhi-a mặc áo ngoài, choàng khăn lên vai, rồi mở cửa sổ, nhảy thẳng ra sân.
Phin ca đứng trước mặt em. Ngoài trời còn lờ mờ tối, hai mắt cậu bé ngời lên một màu kỳ lạ như mắt người điên, mấy chiếc cần câu nằm chờ trên vai cậu.
- Sao cậu đến muộn thế? - Ta-nhi-a hỏi. - Đào giun từ chiều rồi chứ?
- Cậu cứ thử đào giun trong thành phố mà xem! - Phin-ca nói, giọng khàn khàn. -Chưa muộn đâu, bọn mình sẽ đến vừa kịp.
- Ừ, đúng đấy - Ta-nhi-a nói - Chỗ chúng mình tìm giun chẳng dễ gì. Cậu có mang cần câu của mình đi không?
- Có
- Thế nào, đi chứ? Đợi gì nữa!
Còn Cô-li-a? - Phin-ca hỏi.
- À, à, Cô-li-a! - Và Ta-nhi-a thậm chí còn hơi nhăn mặt trong bóng tối, dường như đã quên hẳn Cô-li-a, dường như không phải là em đã nhớ đến cậu ta vào đúng cái lúc em thức dậy và nhìn sao qua cửa sổ. - chúng mình sẽ đợi cậu ta ở ngõ hẻm đường bờ sông - em nói và khẽ huýt sáo gọi con chó già của mình.
Nhưng con chó không cựa quậy dưới chiếc xe trượt tuyết, thậm chí cẳng cũng không nhúc nhích. Nó chỉ đưa mắt nhìn Ta-nhi-a như muốn bảo cô bé:
“Đủ rồi! Phải chăng tôi còn ít đi với cô ra sông câu cá mùa hè, ra sân trượt băng mùa đông, và phải chăng tôi không luôn luôn dùng răng tha đôi giày trượt băng của cô hay sao? Còn bây giờ thì xin đủ, cô thử nghĩ mà xem, tôi sẽ đi đâu trong lúc mới tờ mờ sáng thế này!”
Ta-nhi-a rất hiểu nó.
- Thôi được, -cô bé nói- cứ nằm đấy.
“Nhưng có lẽ con mèo sẽ đi chứ?”
Ta-nhi-a gọi:
- Ca-dắc!
Con mèo đứng dậy và đi ra cùng với tất cả lũ mèo con của nó.
- Cậu cần nó để làm gì? – Phin ca hỏi.
- Thôi đi, Phin-ca! – Ta-nhi-a nói.- Nó biết không kém gì mình với cậu là chúng ta ra sông để làm gì.
Hai em ra đi, chìm sâu vào buổi sáng như chìm trong một cánh rừng huyền diệu thình lình mọc lên trước mặt các em. Mỗi cái cây trong rừng trông như một cột khói, mỗi làn khói nhẹ toả ra từ ống khói lại biến thành một bụi cây kỳ quặc.
Hai em đợi Cô-li-a ở góc phố bên bờ dốc.
Mãi vẫn không thấy cậu ta đến. Phin-ca hà hơi vào tay mình: em đã bị cóng hồi đêm để kiếm được giun bằng cách đào bới trong lòng đất lạnh ngắt.
Còn Ta-nhi-a thì im lặng với niềm vui độc ác. Nhưng tấm thân giá lạnh của em với cái đầu để trần, mái tóc mềm mại quăn lại vì ẩm ướt dường như lại nói: “Để rồi xem cái cậu Cô-li-a này là người như thế nào!”.
Cuối cùng, hai em cũng nhìn thấy cậu ta. Cậu ta đi từ ngõ hẻm ra. Cậu ta chẳng vội chút nào. Chân nện lộp cộp, cậu ta đến gần và nhấc chiếc cần câu của mình từ trên vai xuống
- Xin lỗi các cậu, - cậu ta nói- mình đã đến muộn. Tối hôm qua Giê-nhi-a rủ mình đến nhà. Bạn ấy cũng cho mình xem đủ các loại cá. Chỉ có điều là bạn ấy đã để chúng trong bể cá. Có những con rất đẹp. Một con vàng rực, có cái đuôi đen dài như cái váy. Mình mải ngắm nó mãi. Vì vậy xin lỗi các cậu.
Ta-nhi-a giận run lên.
- “Xin lỗi các cậu” – em đay lại mấy lần. - Lịch sự quá nhỉ! Giá bạn đừng cản trở chúng tôi thì tốt hơn. Vì bạn mà chúng tôi bỏ lỡ lúc cá cắn câu tốt nhất.
Cô-li-a im bặt.
- Chúng mình chưa bỏ lỡ mất dịp cá cắn câu đâu, còn có thời gian mà. Ở trên cao thì sáng thế, nhưng ở dưới nước còn chưa trông thấy phao đâu. Sao cậu lại giận? – Phin-ca, người có kinh nghiệm hơn cả, nói.
- Mình giận, bởi vì mình không thích những người lịch sự quá – Ta-nhi-a trả lời Phin-ca – Bao giờ mình cũng cảm thấy là họ muốn đánh lừa mình
- Còn mình chẳng hạn - Cô-li-a nói với Phin-ca – mình không thích mèo, bất cứ con nào: cả những con đi ra sông câu cá, cả những con không đi đâu cả. Tuy nhiên, mình không rút ra bất cứ kết luận nào hết.
Phin-ca vốn không chịu nổi không khí nặng nề của những cuộc cãi nhau, em buồn rầu nhìn cả hai bạn.
- Sao các cậu cứ luôn luôn cãi nhau nhỉ? Ở đây cũng thế, ở lớp cũng thế. Còn mình thì mình nói với các cậu thế này nhé: trước lúc đi câu mà cãi nhau thì tốt nhất là ở lại nhà. Bố mình nói như vậy. Mà bố mình thì biết rõ điều ông nói.
Cô-li-a nhún vai.
- Mình không biết… Mình không bao giờ cãi nhau với bạn ấy. Nhưng bạn ấy luôn luôn thế. Vậy mà trong khi đó bố lại bảo chúng mình cần phải là bạn của nhau.
- Không nhất thiết là bố nói thế - Ta-nhi-a nói.
Phin-ca càng rầu rĩ nhìn cô bạn. Cả Cô-li-a cũng buồn bực vì những lời nói của Ta-nhi-a, tuy không để lộ ra mặt.
- Không, mình không đồng ý – Phin-ca nhận xét - Bố mình là thợ săn, ông nói với mình ít thôi. Nhưng tất cả những điều bố nói đều đúng cả.
- Bạn thấy chưa, Cô-li-a bảo – ngay cả Phin-ca, chàng Xan-trô Pan-xa trung thành của bạn, cũng không đồng ý với bạn.
- Tại sao cậu ấy lại là Xan-trô Pan-xa? Ta-nhi-a nói một cách mỉa mai. - Chẳng lẽ bởi vì bạn mới đọc Đôn Ki-hô-tê à?
- Không. Tôi đọc Đôn Ki-hô-tê lâu rồi – Cô-li-a trả lời bình thản - Chỉ vì cậu ấy luôn luôn cầm cần câu của bạn và đào giun cho bạn.
- Bởi vì cậu ấy tốt hơn bạn gấp nghìn lần! – Ta-nhi-a hét lên, mặt đỏ bừng – Phin-ca, đừng cho cậu ta giun
Còn Phin-ca thì nghĩ: “Khỉ thật, họ nói về mình cứ như thể nói về một con gấu đã bị giết rồi, mà mình thì hãy còn sống nguyên”.
Cô-li-a lại nhún vai lần nữa:
- Không cần, tôi sẽ tự đào trên bờ và sẽ tự tìm được chỗ cho mình. Tôi không cần những con giun của bạn!
Và cậu bé biến mất dưới bờ sông, ở đó những lùm cây và những tảng đá ngay tức khắc che khuất cậu. Chỉ có tiếng bước chân của cậu còn vang lên ở phía dưới xa xa, trên con đường nhỏ.
Ta-nhi-a nhìn theo, đã không thấy cậu ta đâu cả.
Màn sương trằng từ dòng sông bốc lên mặt cô bé, lan dần trên bờ đất sét, kêu xào xạc khi chạm vào lá cây, thảm cỏ, bờ cát. Và cũng một màn sương trắng như thế bao phủ tâm hồn Ta-nhi-a.
__________________
Bài hát của WDM: Sông Hàn vẫn đợi - xemnghe, Vẫn còn mãi nhớ - xemnghe
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
tuyetthangtu (13-12-2007)