View Single Post
  #43  
Cũ 03-12-2007, 15:41
Cá Măng's Avatar
Cá Măng Cá Măng is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 571
Cảm ơn: 1,133
Được cảm ơn 721 lần trong 305 bài đăng
Default

Đêm xuân tối như mực. Mặc dù trời đầy sao, nhưng chỉ đứng cách nhau dăm bước là đã không thấy gì. Giamin nhìn xoáy vào những người qua lại, chăm chú đến chóng mặt. Cậu tưởng như đứng chờ ở đây đã lâu lắm. Cậu đã thoáng lo: "Nhỡ Tamara ốm không đến được thì sao? Hay có thể bà mẹ không cho cô đi? Hay đáng sợ hơn cả là biết đâu Valê ra đã đến nhà Tamara".
Bỗng từ bóng tối, Côlia xuất hiện. Cậu ta bâng quơ hỏi Giamin:
- Chờ lâu chưa?
- Mới ra thôi... Giamin nói dối bạn.
- Thế là đúng. Ta đâu phải mất hàng giờ để chờ người khác.
Các cô gái xuất hiện. Nhura vui vẻ, còn Tamara thì buồn và ít nói.
- Ta đi thôi, Côlia - Nhura nói không chút ngượng ngùng, khoác tay Côlia kéo đi.
- Đi đâu? Hai người? - Côlia lúng túng. Còn Giamin và Tamara không đi với bọn mình à?
- Đi thôi, đi thôi - Nhura kéo Côlia. - Cậu không hiểu hay sao mà lại thế? Giamin và Tamara cần gặp riêng với nhau - Nhura nói thì thầm, khi hai người đi được một quãng.
- Lạnh quá! - Tamara bỗng phá tan im lặng.
Giamin bỏ chiếc áo khoác, cởi áo comlê đưa cho Tamara.
- Mặc vào, kẻo lạnh, ốm dọc đường..Mùa này dễ ốm lắm.
Tamara ngoan ngoãn khoác chiếc áo lên chiếc bành tô mỏng của mình.
- À, cái áo hôm nọ! - cô sung sướng nói.
- Đúng nó, duy có vạt áo phải xuống gấu. Mẹ mình bảo mùa đông vừa qua mình lớn lên nhiều lắm.
- Xem thử nào - Tamara lại gần, đứng đối diện Giamin - trước mình đứng cao hơn vai Giamin, bây giờ thấp hơn. Quả đúng Giamin lớn nhanh thật! Đây, nhìn mà xem.
- Gì mà phải nhìn- Giamin lẩm bẩm, quay mặt sang hướng khác. Cậu cảm thấy trái tim mình đang rạo rực trong lồng ngực - Tamara cũng đã lớn hơn trước...Ta đi..
- Đi đâu? - Tamara hỏi - Tối hôm nay mình không ở lâu được.Giamin ạ. Phải chuẩn bị hành lý. Mình xin phép mẹ chỉ được một lúc, phải nói dối là tới nhà Nhura...
- Mình hiểu - Giamin nói - Thế Valê ra có tới không?
- Giamin cũng biết là mình hoàn toàn không thích cậu ta. Mà nếu có tới mình cũng chẳng thèm để ý. Thật đấy! - Tamara đáp và vội hỏi ngay Giamin: - Thế sau chiến tranh Giamin có tới Matxcova không? Mình sẽ chờ. Rất chờ....
- Mình sẽ tới...- giọng Giamin run run. Cũng may mà trời tối, nếu không Tamara đã nhìn thấy nước mắt cậu - Học xong lớp mười, mình sẽ thi vào đại học, nhất định sẽ tới Matxcova để được gần Tamara. - Giamin nói rất nhanh, như sợ bị ngắt lời.
Tamara bất ngờ hôn lên má cậu.
- Nếu không ngày mai sẽ không được..Mẹ sẽ..
Giamin đứng bàng hoàng, không biết nên làm gì. Má cậu nóng bừng mà người thì lạnh. Cuối cùng, như chợt tỉnh, cậu rụt rè hôn lên môi Tamara. Cậu thấy có vị mặn: cô bé đã khóc.
- Mình làm Tamara buồn à? - cậu hoảng sợ nói.
- Không, mình cũng không hiểu tại sao lại khóc nữa..
Cô bé cởi chiếc áo com lê đưa cho Giamin.
- Thế nào cũng tới Matxcova nhé. Giamin nghe đấy chứ? - Tamara nói rồi quay phắt người, bỏ chạy dọc theo đường.
Giamin rất muốn đuổi theo nhưng hai chân cậu không chịu nhúc nhích. Trong đời cậu, một cái gì đấy rất tươi sáng, rất đáng quý, khó nói thành lời, đã tan vỡ. Ở gần, Tamara như một ngôi sao nhỏ luôn hấp dẫn cậu, bây giờ Tamara cũng sẽ thu hút Giamin về phía mình, như một ngôi sao xa, lớn nhất trong tất cả các vì sao.
Trong cuộc sống, ai chẳng có riêng một ngôi sao nhỏ của mìmh. Có điều phải biết nhìn nó, phát hiện ra nó và giữ gìn nó mãi mãi.
Trả lời kèm theo trích dẫn