Chương X - Chia tay
Mùa xuân năm 1944 ở Taiset tuyết đồng loạt tan nhanh. Tháng Tư, nước từ mái nhà tí tách từng giọt nhỏ xuống đọng thành những vũng băng nhỏ cạnh nền nhà. Mái nhà lởm chởm những que băng dài và nom giống như những chiếc lược khổng lồ, sặc sỡ đủ các màu dưới ánh hoàng hôn. Những con bò sữa đứng sưởi hàng giờ liền dưới ánh mặt trời, hai hông căng phồng, thỉnh thoảng lại rống lên như muốn gọi ai, không hề bận tâm tới mấy con gà mái đang đậu trên lưng.
Ngoài đường đã thấy ngỗng xuất hiện. Chúng chạy khắp nơi, đập đôi cánh to nhưng yếu, nhấc mình lên không một tý rồi lại rơi ngay xuống đất. Chúng ngửng đầu, vỗ cánh lia lịa như muốn ôm ai vào lòng, rồi dang rộng cánh, kêu lên quang quác.
Chim sẻ xù lông đứng sưởi ngoài nắng, mặt trời kích thích chúng, làm chúng vô cớ ẩu đả nhau chí tử.
Giữa tháng tư, các đống tuyết bắt đầu tan, bốc hơi trắng. Hàng giờ liền, những chú mèo nằm duỗi người sưởi nắng trên các nền nhà vừa tan tuyết.
Vào một trong những ngày như thế, Nhura đã chạy tới xưởng cơ khí, gọi Côlia ra ngoài.
- Hừ, cũng bí mật gớm! - Gôga nhìn theo bạn.
- Chắc là cần phải thế - Vichia phụ theo.
Nhura nói với Côlia một điều gì đấy rất nhanh rồi lại bỏ chạy ngay.
- Nhura đến có chuyện gì thế? - Giamin tạm rời Viđô nôp một chốc, hỏi.
- À, có tý việc - Côlia khoát tay nói, chăm chú đặt thanh ốp vào máy.
Các công nhân khác cũng chú ý đến Nhura, bắt đầu trêu Côlia:
- Côlia nhà mình bắt đầu đã biết thế nào là mùa xuân rồi đấy, các cậu ạ...
- Cô bé thậm chí không thèm để ý là cậu chàng hơi bẩn một tý..
- Trông khá đấy chứ, có vẻ lanh lẹn lắm!
"Giá Tamara cũng đến đây nhỉ, dù chỉ một lần thôi, để xem mình làm việc thế nào! - Giamin nghĩ - Tamara sẽ biết được là đôi lúc phải dũng cảm bảo vệ đồng chí của mình khi họ bị người khác đối xử không công bằng. Trong những giây phút như thế mà mình có lúng túng, lo lắng một tý cũng không sao. Bác Vi đô nôp vẫn thường bảo: "Cái quan trọng, cháu ạ, là bao giờ cũng phải nói thẳng sự thật. Như cháu bây giờ chẳng hạn, vì cháu là người có lương tâm trong sạch, nên cháu dũng cảm. Thế là tốt!" Hay bọn con gái thích những thằng như Valê ra hơn nhỉ? Bao giờ cũng sạch sẽ, chải chuốt, phẳng phiu, không chê vào đâu được. Không chừng mình cũng muốn được như thế. Nhưng, lúc ấy ai sẽ làm việc cho mặt trận, ai nuôi mẹ?"
Biết bao người tuổi cậu đang làm việc bên các cỗ máy! Tất nhiên, Giamin biết là còn có nhiều bậc cha mẹ tìm mọi cách, chính đáng có, không chính đáng có, để che chở cho các cậu công tử bụ sữa của mình. Khi họp thì họ nói rất hay, là phải hy sinh tất cả cho tiền tuyến, ai nghe cũng phải tin. Ấy thế mà thực tế lại... Tại sao người lớn lại nhiều khi không làm đúng như lời mình nói nhỉ?
Mải suy nghĩ, Giamin không nhận thấy Côlia đang đứng sau lưng, vẻ như muốn nói một điều gì đó với cậu.
- Mình gọi mấy lần rồi - Côlia lay vai bạn - Nghe này, Nhura đến đây, người ta trêu mình, nhưng chính là đến vì cậu đấy.
- Chỉ khéo bịa!
- Mình có bịa đâu...Nhura bảo ngày mai Tamara sẽ về Matxcova và nhắn cậu tối nay chín giờ chờ ở cổng nhà cậu. Tamara và Nhura sẽ tới, và bảo mình cùng đi với cậu nữa. Nhura bảo mình cùng đi.. - mắt Côlia ánh lên, và mặc dù đang dính đầy muội than, Giamin vẫn thấy má bạn ửng đỏ.
- Về Matxcova à? - Giamin hoảng sợ hỏi.
- Chứ sao! Nghe nói vé mua rồi, bố Tamara đánh điện gọi về.
Giamin nóng lòng chờ ngày làm việc kết thúc. Chưa bao giờ thời gian chậm chạp trôi như hôm ấy. Mấy lần cậu chạy vào xưởng dụng cụ xem đồng hồ. Vội vàng xếp gọn dụng cụ làm việc xong, cậu yêu cầu đốc công tiếp nhận sản phẩm của mình trước, rồi ba chân bốn cẳng chạy bổ về nhà.
Cậu rửa ráy qua loa, ăn qua loa, rồi bảo với mẹ là đi xem chiếu bóng, mặc bộ complê của anh và khoác chiếc áo khoác còn sạch vào ngưòi rồi chạy ra đường.
|