Мне грустно на тебя смотреть
Сергeй Алексaндрович Есeнин
Мне грустно на тебя смотреть,
Какая боль, какая жалость!
Знать, только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.
Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души, немного омертвелой.
Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего,
Как только желтый тлен и сырость.
Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни, для улыбок.
Так мало пройдено дорог,
Так много сделано ошибок.
Смешная жизнь, смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.
Вот так же отцветем и мы
И отшумим, как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы,
Так и грустить о них не надо.
|
Anh buồn rầu khi ngắm nhìn em
Sergei Aleksandrovich Yesenin
Anh buồn rầu khi ngắm nhìn em,
Thật đớn đau, thật là thương xót!
Chỉ còn sắc đồng thôi, có biết
Ta vẫn còn trong tháng chín cùng em.
Những bờ môi lạ đã mang đi
Hơi ấm của em và nồng nàn cơ thể.
Như thể mưa rơi, rơi từng hạt nhỏ
Tâm hồn anh, chết từng tí một rồi.
Thì sao đâu! Anh có sợ gì đời.
Trong tim anh có một niềm vui khác
Dẫu chẳng còn gì, không còn gì hết,
Dẫu chỉ là ẩm ướt với vàng phai.
Anh không giữ mình chút gì đâu
Cho nụ cười, cho cuộc đời bằng lặng
Như thể qua con đường quá ngắn,
Mà lỗi lầm nhiều thế em ơi.
Đời dở hơi, xích mích nực cười.
Xưa đã thế và sau này sẽ thế.
Như nghĩa trang, vườn từng gieo hạt
Bạch dương xương trắng, lá vàng rơi
Rồi hai ta cũng tàn úa thế thôi
Như khách đến thăm vườn, lặng lẽ…
Mùa đông đến và hoa không nở nữa,
Thì có cần gì buồn bã đâu em.
|
Các bạn yêu quý! Dịch thơ thật là khó hơn làm một bài thơ ngàn lần

. TQ đọc bài thơ của Exenhin trong ngày đầu đông và có chút nuối tiếc mùa thu đã đi qua và lại muốn dịch...
Phải nói rằng đây là một bài thơ rất hay và đã có một cuộc tranh luận giữa các người dịch với nhau. Các bạn có thể xem tại đường link này
Thi việnMột kết luận đã đưa ra rằng cả hai bản dịch đều ko đạt và ko có lý do gì để TQ ko đưa thêm một bản dịch ko đạt nữa

.
Rất muốn các bác cùng dịch và góp ý cho bản dịch. Vì muốn gì thì muốn, chẳng cần hơn thua chỉ cần hiểu được một tác phẩm là sướng rồi

. Theo thiển ý của TQ thì trong em có mùa thu và trong mùa thu có em. Tác giả tự an ủi rằng không cần buồn nữa nhưng rõ là đang quá buồn quá nuối tiếc đó thôi.
Nhưng đã cố hết sức rồi vẫn không thể tránh dược quy luật của cuộc đời, của thời gian. Vậy cũng là mãn nguyện, là còn cái để mà nuối tiếc. Thật ra TQ cảm nhận được bài thơ hay hơn bản dịch rất nhiều...nhưng lực bất tòng dịch

thì cũng đành phải chịu.
Trời ơi, nếu mà...khéo mình đến mê mẩn cái anh chàng Ê này thôi