Ты плакала
(Сергей Есенин)
Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.
Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.
И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.
1913
Em đã khóc
Em đã khóc trong chiều tĩnh lặng
Và lệ đắng cay nhỏ xuống đất lành
Và nỗi buồn và nặng chịch lòng anh,
Và hai ta không hiểu nhau, không hiểu
Em đã đi đến miền xa xôi lắm
Và giấc mơ tàn héo không hoa
Và chỉ còn ta với một mình ta
Hồn quên lãng không lời thăm hỏi.
Và mỗi chiều ta trở về chốn cũ
Đi lang thang nơi hò hẹn ngày xưa,
Và dáng em lướt nhẹ trong mơ,
Và tiếng khóc nghẹn ngào trong chiều vắng.
@chị USY, bài thơ chị dịch rất hay, em rất thích từ
chiều tĩnh lặng của chị. Đặc trưng thơ của bác Ê là rất dịu dàng man mác như chị dịch, đọc rất thích

Tuy nhiên khi đọc bài này em lại bị hút vào chữ
Và mà tác giả dùng nhiều lần. Nó thực sự làm bài thơ rất nặng nề. Mở đầu là tiếng khóc của người yêu, và khi bài thơ đóng lại vẫn là tiếng nức nở ấy. Bao năm qua rồi, cái chiều vắng mà em khóc ấy cứ quay lại

, tự nhiên thấy buồn quá

.
Câu "Hồn quên lãng không lời thăm hỏi" thực sự em muốn thay bằng "Người đi mãi biệt vô âm tín" cũng có nghĩa là không hỏi han nhau nữa, nhưng sợ xa bản gốc quá. Để như cũ ko được thơ lắm