... bài thơ sau đây, thực sự là một bài khó hiểu, nhất là đoạn cuốI, Geobic dịch liều thành:
Ôi, đàn gió, ngươi thật là quỷ quyệt
Dưới những thanh âm réo rắt của ngươi
Không chỉ một niềm vinh quang bất khuất
Đã biến tan như chưa từng có trong đời.
|
Эх, гармошка, смерть-отрава,
Знать, с того под этот вой
Не одна лихая слава
Пропадала трын-травой.
|
Mem nào có cách lý giải nào hợp lẽ hơn thì cho biết nhé.
* * *
Rừng nhỏ. Thảo nguyên rộng bao la.
Ánh trăng tràn khắp nẻo gần xa.
Bỗng đâu vẳng tiếng dàn lục lạc
Nức nở đêm trăng trắng nhợt nhoà.
Đây con đường khấp khểnh quanh co,
Tình yêu muôn thuở chẳng phai mờ,
Trên nền đường đó còn in rõ
Điệp điệp trùng trùng dấu chân Nga.
Ôi, xe trượt tuyết! Xe trượt tuyết!
Tiếng rừng dương lạnh buốt vang ngân.
Cha tôi - một nông dân thuần khiết,
Còn tôi - con của một nhà nông.
Tôi chẳng thiết lẫy lừng danh tiếng,
Cũng không ham làm một nhà thơ.
Bao năm trời tôi chưa gặp lại
Mảnh đất quê nghèo khó, mộng mơ.
Dù chỉ một lần, ai từng được thấy
Miền quê tôi - đất nước, khói sương
Hẳn kẻ đó sẽ mừng vui biết mấy
Muốn ôm hôn từng thân trắng bạch dương.
Hỏi làm sao tôi lại không xúc động,
Trong tiếng reo hò, giữa những vòng hoa,
Khi đám thanh niên của đồng ruộng nước Nga
Vui tụ họp, trong giá băng, ca hát.
Ôi, đàn gió, ngươi thật là quỷ quyệt
Dưới những thanh âm réo rắt của ngươi
Không chỉ một niềm vinh quang bất khuất
Đã biến tan như chưa từng có trong đời.
1925
* * *
Мелколесье. Степь и дали.
Свет луны во все концы.
Вот опять вдруг зарыдали
Разливные бубенцы.
Неприглядная дорога,
Да любимая навек,
По которой ездил много
Всякий русский человек.
Эх вы, сани! Что за сани!
Звоны мерзлые осин.
У меня отец - крестьянин,
Ну, а я - крестьянский сын.
Наплевать мне на известность
И на то, что я поэт.
Эту чахленькую местность
Не видал я много лет.
Тот, кто видел хоть однажды
Этот край и эту гладь,
Тот почти березке каждой
Ножку рад поцеловать.
Как же мне не прослезиться,
Если с венкой в стынь и звень
Будет рядом веселиться
Юность русских деревень.
Эх, гармошка, смерть-отрава,
Знать, с того под этот вой
Не одна лихая слава
Пропадала трын-травой.
1925