View Single Post
  #3  
Cũ 25-11-2007, 19:12
BelayaZima's Avatar
BelayaZima BelayaZima is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 2,190
Cảm ơn: 4,706
Được cảm ơn 5,040 lần trong 1,409 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới BelayaZima Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới BelayaZima
Default

Ivan Petrovich Pavlov(1849-1936) - Nhà sinh vật học kiệt xuất nhất thế giới


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Ivan Paplop là nhà tâm lý học người Nga. Sau khi tốt nghiệp trung học, ông thi vào Trường Đại Học Petécbua, học khoa học tự nhiên, ông đã giành được học vị thạc sỹ khoa học tự nhiên rồi tiến sỹ y học, sau đó ông nghiên cứu sinh học. Vì có thành tựu to lớn trong lĩnh vực sinh lý học tiêu hoá, tháng 10 năm 1904, ông đã được tặng giải thưởng Nobel, ông là nhà sinh lý học đầu tiên được nhận giải thưởng này. Học thuyết về hoạt động thần kinh cao cấp của ông có già trị vô cùng quan trọng đối với nghiên cứu y học, tâm lý học.

Paplop là nhà sinh lý học, nghiên cứu và phát hiện của ông mang ý nghĩa toàn cầu. Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã có hứng thú và lòng yêu mến đối với khoa học. Lúc còn nhỏ, Paplop sống ở một thị trấn nhỏ ở miền trung nước Nga, cha ông là mục sư, gia đình tương đối đông con. Do thu nhập thấp nên cuộc sống tương đối khó khăn. Cha Paplop là người rất nghiêm khắc đối với con cái, ông tự dạy các con học nghề mộc, dạy các con trồng rau, trồng hoa. Ngay khi còn nhỏ Paplop đã phải giúp cha mẹ lo liệu việc nhà. Khi đó , ông là một đứa trẻ có óc tưởng tượng, giỏi quan sát, làm việc gì cũng tỏ ra có nghị lực và bền bỉ.Paplop cũng là đứa trẻ có tính kiên nhẫn trong mọi việc. Có một lần cha sai hai anh em ra vườn đào hố trồng cây. Hai anh em đào rất vất vả, cả hai anh em mồ hôi ướt đầm, cha cậu ra nhìn thầy liền chau mày nói:" Các con đào sai vị trí rồi, phải đào lại hết". Em trai nghe vậy vô cùng nản lòng liền ngồi phục xuống đẩt, không muốn đào nữa. Paplop không phàn nàn gì , cầm mai lên đào theo cha. Em trai thấy vậy cũng đành đứng dậy đào theo. Cha ông lặng lẽ nhìn hai anh em, một lúc sau cười vui vẻ nói với hai anh em " Được rồi, các con không phải đào nữa". Thì ra chíng người cha muốn luyện cho các con tính kiên nhẫn. Đức tính kiên nhẫn của Paplop đã giúp ông rất nhiều để ông có được những thí nghiệm thành công sau này.

Paplop rất ham đọc sách. Trong nhà ông có rất nhiều sách tiến bộ. Năm 13 tuổi, ông đã đọc rất nhiều tác phẩm nổi tiếng. Về sau, Paplop dần dần có hứng thú với sách giáo khoa về sinh lý, đối với một số hiện tượng sinh vật học và các thí nghiệm nhỏ đọc được trong sách ông cảm thấy đặc biệt thú vị và mới mẻ. Ông khao khát đọc được nhiều hơn nữa những thể loại sách này. Khi học ở trường Thần học, Paplop luôn là học sinh ngoan, xuất sắc. Nhưng ông không thích học thần học, ông đến Petecbua để vào trường đại học sinh lý học là ngành mà ông hứng thú nhất. Cha Paplop biết suy nghĩ của con, nhưng ông không phản đối. Cha của ông nói:" Con đã chọn đường đi cho mình thì đừng sợ khó khăn gian khổ, hãy kiên trì đường đi của mình". Paplop nghe lời cha, một mình đến Petecbua bắt đàu học sinh lý học.



Paplop có đề tài nghiên cứu về vấn đề tiết dịch vị. Chúng ta đều biết khi người ta ăn vào dạy dày, sẽ tiết ra một lượng lớn dịch vị để giúp tiêu hóa thức ăn. Paplop tiến hành thí nghiệm đối với chó, ông muốn biết đại não truyền mệnh lệnh cho dạ dày như thế nào. Có một hôm Paplop và người trợ lý của ông tiến hành thí nghiệm tiết dịch vị đối với chú chó già đã đựơc thuần dưỡng nhiều năm. Con chó này đã sống ở phòng thí nghiệm rất nhiều năm, nó quen tất cả các nhân viên làm thí nghiệm ở đây. Chú chó này đứng trên bục thí nghiệm, từng giọt dịch vị chảy ra và được đưa vào một cái khay thông qua một ống dẫn. Phòng thí nghiệm im phăng phắc đến mức nghe được cả tiếng thở nhẹ. Thời gian chầm chậm trôi. Đã một giờ trôi qua, nhân viên làm thí nghiệm vừa quan sát , vừa ghi chép. Dịch vị của chú chó tiết ra bình thường, mỗi phút khoảng 25 giọt. Bỗng nhiên ngoài cửavọng vào tiếng bước chân của một nhân viên nuôi chó, rồi người nhân viên này bê thức ăn của chú chó đi qua của phòng thí nghiệm, bước chân xa dần rồi mất hẳn. Nhân viên làm thí nghiệm lúc đó phát hiện ra rằng dịch vị chú chó tiết ra tăng lên nhiều, mỗi phút khoảng 100 giọt. Hiện tượng này chưa từng xảy ra. Họ mời Paplop đến để báo cáo với ông hiện tượng kỳ lạ này. Paplop nghe xong rất ngạc nhiên , ông cẩn thận quan sát phòng thí nghiệm những cũng không phát hiện ra điều gì. Ông đắm chìm trong suy nghĩ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Những nhân viên nói với Paplop rằng họ phát hiện cứ khi nào nhân viên nuôi chó đi qua là dịch vị của chú chó tiết ra lại tăng lên. Ông bảo anh nhân viên nuôi chó đi lại khoảng 15 phút trong 3 lần. Kết quả vẫn thấy vậy. Bây giờ ông có thể đưa ra kết luận "Bước chân của nhân viên nuôi chó làm cho dịch vị của chó đột nhiên tăng lên nhiều". Paplop nghĩ :" tiếng bước chân của nhân viên nuôi chó làm cho dịch vị của chó tiết ra tăng lên. Tiếng bước chân cho chú chó biết thức ăn sắp được đưa tới, thông quan thần kinh đại não ra mệnh lệnh làm cho dạ dày tiết ra dịch vị". Từ phát hiện này, Paplop nghĩ đến bất kỳ một loại tín hịêu nào như tiếng chuông, ánh sáng, còi, nước chảy v.v... Chri cần gắn liền với sự xuất hiện của thức ăn trong một thời gian liên tục nào đó thì chắc chắn nó sẽ có hịêu quả.

Ông lặp lại thí nghiệm này nhiều lần. Nhưng thí nghiệm này chỉ có tác dụng với những chú chó đã ở lâu trong phòng thí nghiệm. Còn với những chú chó mới được nuôi thì không được. Paplop cho rằng đây là loại phản ứng đối với sự kích thích từ bên ngoài.Ông gọi đó là " phản xạ có điều kiện". Sau này Paplop còn đi sâu nghiên cứu về những vấn đề liên quan đến hoạt động thần kinh.Ông hoàn thành tác phẩm của mình. Vì những thành tựu này, Paplop được nhận giải thưởng Nobel. Paplop biết rằng khoa học là vô hạn,ông phải tiếp tục phấn đấu không mệt mỏi cho nó. Ông đã nói rằng " Khoa học yêu cầu mỗi người phải có tinh thần làm việc hết sức khẩn trương và sịư nhiệt tình to lớn".


Credit: NXB LĐXH
__________________
Take It Easy

Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Malina (19-05-2010)