Gần 1 năm rồi em mới thấy bài thơ này của Esenin. Xin góp thêm một bản dịch cùng bác Geobic và chị Bí
Em khóc trong sự yên lặng ban chiều
Em khóc trong sự yên lặng ban chiều
Nước mắt đăng cay rơi nhiều xuống đất
Anh thấy lòng mình nặng trĩu buồn u uất
Vậy mà hai ta vẫn chẳng hiểu được nhau
Em vội đi tới những chốn xa xăm
Và mọi ước mơ chưa nở hoa đã héo
Thêm một lần anh cô đơn lạnh lẽo
Trái tim đau vì thiếu một lời chào.
Và anh lại thường vào mỗi buổi chiều
Dạo bước tới những nơi ta từng hẹn
Trong mơ lại thấy bóng em trìu mến
Và trong lặng yên nghe nức nở nghẹn ngào
Trích:
Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.
Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.
И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.
1913
|