Thư gửi mẹ
Mẹ còn không, mẹ già của con ơi?
Con vẫn sống. Mẹ yêu, con chào mẹ!
Con hằng mong hoàng hôn trên mái rạ
Vẫn như xưa, tuôn chảy mỗi chiều hôm.
Тhư kể mẹ thường lo phiền nhiều lắm,
Mẹ vì con buồn khổ mãi khôn nguôi.
Mẹ ra đường ngóng trông con khắc khoải,
Áo cũ sờn, lỗi mốt khoác trên vai.
Ngày ngày khi xanh lam chiều đổ bóng
Mẹ hình dung - sao lần nào cũng vậy:
Loạn ẩu đả trong cơn say nào đấy
Bạn rượu đâm con ngay giữa trái tim.
Không sao đâu, xin mẹ hãy bình tâm
Đó tất cả chỉ là cơn ác mộng.
Con đâu đến nỗi rượu chè cay đắng
Để chết mà không chào mẹ, mẹ ơi!
Con vẫn thế thôi, như xưa mềm yếu
Và mộng mơ vẫn chỉ một điều này,
Thoát nhanh khỏi nỗi buồn đau ám ảnh
Trở lại ngôi nhà xưa tuổi thơ ngây.
Con sẽ về khi vườn xuân hoa nở
Khi cây lá tươi xanh ngát hương đời.
Chỉ điều này con xin mẹ, mẹ ơi
Đừng thức con như tám năm về trước.
Đừng gợi lại nữa những gì qua mất,
Đừng xáo trộn thêm những mơ ước không thành, -
Con phải chịu trong đời này quá sớm
Những mất mát thương đau mỏi mệt – thôi đành.
Đừng dạy con cầu nguyện nữa mẹ ơi!
Thời xưa cũ không còn đường quay lại
Mẹ cho con niềm vui và điểm tựa,
Với con mẹ là nguồn sáng trong đời.
Тhế nên mẹ đừng lo nhiều mẹ nhé,
Đừng vì con buồn khổ mãi khôn nguôi.
Đừng ra đường ngóng trông con khắc khoải,
Áo cũ sờn lỗi mốt khoác trên vai.
1924
Сергей Есенин
Ты жива еще, моя старушка?
Жив и я. Привет тебе, привет!
Пусть струится над твоей избушкой
Тот вечерний несказанный свет.
Пишут мне, что ты, тая тревогу,
Загрустила шибко обо мне,
Что ты часто xодишь на дорогу
В старомодном ветxом шушуне.
И тебе в вечернем синем мраке
Часто видится одно и то ж:
Будто кто-то мне в кабацкой драке
Саданул под сердце финский нож.
Ничего, родная! Успокойся.
Это только тягостная бредь.
Не такой уж горький я пропойца,
Чтоб, тебя не видя, умереть.
я по-прежнему такой же нежный
И мечтаю только лишь о том,
Чтоб скорее от тоски мятежной
Воротиться в низенький наш дом.
я вернусь, когда раскинет ветви
По-весеннему наш белый сад.
Только ты меня уж на рассвете
Не буди, как восемь лет назад.
Не буди того, что отмечалось,
Не волнуй того, что не сбылось,-
Слишком раннюю утрату и усталость
Испытать мне в жизни привелось.
И молиться не учи меня. Не надо!
К старому возврата больше нет.
Ты одна мне помощь и отрада,
Ты одна мне несказанный свет.
Так забудь же про свою тревогу,
Не грусти так шибко обо мне.
Не xоди так часто на дорогу
В старомодном ветxом шушуне.
1924
Сергей Есенин
__________________
Đã rời NNN...
|