View Single Post
  #31  
Cũ 30-11-2007, 15:21
Geobic's Avatar
Geobic Geobic is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,285
Cảm ơn: 2,238
Được cảm ơn 4,930 lần trong 1,126 bài đăng
Default

Nhờ góp ý của USY, tôi đã sửa câu cuối bài “Cây phong trụi lá”, không biết đã ổn chưa, nhưng nếu để nguyên như cũ quả là không ổn.

May mà USY tìm được tung tích Saganê, chứ nếu không Geobic lại phải lọ mọ tìm cách chứng minh đây. Nhưng Geobic không biết cách mở 2 cái ảnh Saganê mà USY đã post cùng bài. Phải làm sao đây?

Chúc mừng Bí đã giải bực dọc bằng cánh cho ra đời 1 Saganê – Saadi mới theo cách của mình. Nina có thêm bài dịch về Mùa xuân của Exenin, còn sớm để nhìn nhận về tác phẩm mớI toanh này. Nhưng trước hết phải hoan hô thật to. Và như vậy là gần như có thể giẹp ý tưởng cho là thơ Exenin chỉ nên để xem bằng nguyên bản, không nên dịch… BởI sao vậy? - Trước hết bởi chắc gì ta đã cảm được hết cái hay của nguyên tác khi có thể hiểu chưa đúng, chưa đủ về nó. Chính sau khi USY phân tích, Geobic thấy bài thơ nói về cụ Saadi sống cùng thời với các vua Trần của ta (TK 13) hay hơn, sâu sắc hơn. Và chữ завет ở khổ cuối được hiểu nghĩa tương đối rõ ràng hơn. Chứ đọc nguyên bản đoạn này thấy hơi tù mù.

Vẫn không thấy mem nào động chạm tớI Brodski nhỉ, đúng là NNN không rộng cửa đón ông rồi!

Sau đây là bài cây Phong trần trụI đã được sửa câu cuối.

* * *

Lạnh cóng rồi, ơi cây phong trụi lá,
Rạp xuống chi trong tuyết bay trắng xóa?

Phải chăng ngươi đã thấy, đã nghe gì?
Cứ như đang dạo bước chốn làng quê.

Và như một gã say, ngươi đi chệnh choạng,
Sa chân đống tuyết, toàn thân rét run.

Ôi, chính ta giờ bước không còn vững,
Chẳng thể về nhà từ đám nhậu tùm lum.

Ở chốn ấy tuyết bay gặp thông xanh, liễu rủ...
Ta đã hát chúng nghe về những ngày hè.

Ta giờ đây khác chi cây phong nọ,
Nhưng không trụi, vẫn xanh - cành lá sum suê.

Và, hết khiêm nhường, ta trở nên đần độn ngu si,
Ôm gốc bạch dương, như vợ người xa lạ.

28-10-1925

x x x


Клен ты мой опавший, клен заледенелый,
Что стоишь нагнувшись под метелью белой?

Или что увидел? Или что услышал?
Словно за деревню погулять ты вышел.

И, как пьяный сторож, выйдя на дорогу,
Утонул в сугробе, приморозил ногу.

Ах, и сам я нынче чтой-то стал нестойкий,
Не дойду до дома с дружеской попойки.

Там вон встретил вербу, там сосну приметил,
Распевал им песни под метель о лете.

Сам себе казался я таким же кленом,
Только не опавшим, а вовсю зеленым.

И, утратив скромность, одуревши в доску,
Как жену чужую, обнимал березку.
Trả lời kèm theo trích dẫn