Trích:
nthach viết
Theo như các nhà hoạch định của chúng ta tính toán thì, dự án sẽ có mức hoàn vốn tối đa là 5 đến 6%. Nếu theo như các dự án đã đầu tư ở Việt Nam thì mức hoàn vốn tối thiểu cũng phải từ 12 đến 15%. Vậy thì chúng ta đầu tư hơn tỷ đôla vào Dung Quất thì cũng mất đứt đi ít nhất cũng gần 100 triệu đôla mỗi năm.
Đó là những cái mất của dự án này, còn cái được? mời các bác cho ý kiến!
Các bác Mod ơi! xin cho chuyển phần cuối của chủ đề này sang một topic khác, để trả lại cho mỹ thuật - nhiếp ảnh. Để chúng tôi còn bàn luận thêm đôi chút nữa. Cảm ơn bác Old Tiger đã ra đề rất hay, bằng chứng là hơn mười trang rồi mà tính thời sự vẫn còn nóng bỏng (từ trước đến nay hiếm).
|
Cái được rất đơn giản: … + … + … + … + … = hàng trăm triệu USD, hơn đứt cái mất đi 100 triệu USD hàng năm (do cứ tính cua trong lỗ) mà NMLD của bác Hổ già bị xây tại Dung Quất.
Trong kinh tế học có khái niệm: Chi phí cơ hội, suy ra đếm cua trong lỗ nó chỉ là giả định!
Trong thương lượng học có khái niệm: không bao giờ mất gì cả, suy ra: A được cái này, B được cái kia.
Trong cuộc sống có khái niệm chia sẻ: Trên đất nước này, nghĩa trang liệt sỹ nhiều hơn trường học (THPT). Thử hỏi có nơi nào không có những người đã ngã xuống?
Nhưng như Nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn, Thành cổ Quảng trị (dù quê hương của những người hy sinh từ khắp mọi miền Tổ quốc), Vụ thảm sát ở Sơn Mỹ … thì chỉ miền Trung “mới có”. Vậy thì cứ cho là các ông lãnh đạo Nhà nước muốn “đền ơn đáp nghĩa”, thì đã sao? Các bác theo đường lối dân chủ đừng phản đối vội! Dân tộc nào, dù ở Anh, Mỹ, Nga, Úc, Canada … cũng vậy thôi! Nó là cái đạo làm Người!
Bác nthach kính mến! Các phân tích, nhận định của bác về những cái mất của NMLD Dung Quất thật là tuyệt, chỉ có điều em đọc cứ thấy
giông giống những bài của một số các bác đã trích dẫn từ mấy trang trước.
Mà bác ạ, theo Luật bản quyền TG hiện nay, cái “GIÔNG GIỐNG” ấy đôi khi bị phạt nặng lắm đó!
Chúc bác vui vẻ!