Về các bức ảnh của bác Old Tiger thì chúng ta chẳng cần bàn đến. Vì chúng vốn dĩ là tuyệt đẹp, chúng là những tác phẩm có thể cho là nghệ thuật cũng chẳng sai vì đây là chủ đề về nhiếp ảnh mà – mỗi người đều có cảm nhận riêng về nghệ thuật, nhiếp ảnh... Nhưng thấy các bác đi sang lĩnh vực dự án, nên nthach tôi có đôi điều bàn luận một chút. Dưới đây là ý kiến của tôi (cũng là đọc và tham khảo các báo có uy tín nhất của Việt Nam) và tự phân tích, nếu có gì sai sót mong các bác lượng thứ.
Nói về qui mô của dự án, thì đúng là chúng ta rất tự hào vì đây đúng là một công trình trọng điểm của nước ta. Nó không những có qui mô cực kỳ to lớn, mà nó còn mang lại cho chúng ta niềm tự hào để xóa bỏ bao nỗi tủi hận mà bấy lâu nay chúng ta vẫn phải mang trước các nước khác cùng khu vực, hiện nay chúng ta đang thứ nhất – từ dưới lên về sản lượng hóa dầu - có nghĩa là chẳng có gì



.
Vậy chúng ta đi vào vấn đề kinh tế của dự án. Để giá thành được hạ thấp, nhà đầu tư cần phải có các điều kiện như: nơi sản xuất phải ở gần nguồn nhiên liệu, nơi sản xuất ra sản phẩm phải ở gần nơi tiêu thụ. Các nước có nhiều thành tựu to lớn về ngành dầu khí trên thế giới, họ rất quan tâm đến vấn đề này. Ta không thể xây dựng một nhà máy chế biến long nhãn ở Bắc Cạn, sau đó về Hưng Yên mua nguyên liệu, và sau đó lại chở sản phẩm về Hà Nội bán được. Tôi so sánh ở mức độ này tuy hơi khập khiễng, nhưng đối với phạm trù kinh tế thì chúng đều như nhau cả. Vậy chúng ta đầu tư vào các dự án cần phải chú trọng vấn đề gì – nói gì thì nói, cuối cùng vẫn là lãi suất, lãi suất là gì? – lãi suất cuối cùng vẫn là tiền mặt. Trong lĩnh vực phát triển kinh tế, không thể nói là đầu tư vào một tình nghèo nào đó để tạo công ăn việc làm cho dân cư ở đó, và dự án đầu tư thì cứ lỗ vốn, đó là một vấn đề rất có hại.
Nhà máy lọc dầu Dung Quất của chúng ta thì lại nằm qua xa vùng nguyên liệu, nó năm cách mỏ Bạch Hổ đến hàng ngàn Km, ở đây chưa thể nói đến vấn đề đi mua dầu thô về để chế biến được, vì nếu tính đến trữ lượng dầu thô của chúng ta cũng phải khoảng hàng chục năm nữa chưa chắc đã hết, và đến lúc đó thì điều gì sẽ xảy ra – như công nghệ nhiên liệu sinh học… sẽ phát triển, các qui trình sản xuất được cho là hiện đại ngày nay đến khi đó có bị lỗi thời không?, mức độ ô nhiễm môi trường (Euro 5 và 6… sẽ ra đời ?) vậy chúng ta có còn giữ được qui trình sản xuất như hiện nay? ... Đó còn chưa tính đến là, đường vận chuyển dầu thô đi mua ở các nước khác vận chuyển vào miền trung cũng vẫn xa hơn các tính khác ở hai đầu đất nước. Nhà máy lại nằm quá xa vùng tiêu thụ chủ yếu do nó sản xuất ra như, TP Hồ Chí Minh hoặc Hà Nội. Không thể nói là sản xuất ở một vị trí thật xa, sau đó chở đi bán ở đâu cũng được, vì càng đi xa thì giá thành càng đội lên, sau đó là đánh vào người tiêu dùng. Sau này nhà nước sẽ xóa bỏ hoàn toàn bao cấp về nhiên liệu (nay cũng đã gần như vây) nên các vấn đề này cũng cực kỳ quan trọng.
Theo tính toán của hãng Total, đặt nhà mày lọc dầu ở Dung Quất sẽ đội giá thành lên ít nhất là 5% , như vậy mỗi tấn dầu sẽ phải đội lên khoảng từ 10 đến 15 đôla. Tính trung bình, nếu sản xuất ở Dung Quất thì mỗi năm cả nước ta sẽ mất đi ít nhất là gần 100 triệu đôla. Công ty Zarubezhnet của Nga thì tính rằng, chúng ta phải mất ít nhất 18 năm mới thu được vốn, và khả năng lỗ vốn là rất cao. Do đó các liên doanh nước ngoài đều chạy trốn khỏi dự án này.
Theo như các nhà hoạch định của chúng ta tính toán thì, dự án sẽ có mức hoàn vốn tối đa là 5 đến 6%. Nếu theo như các dự án đã đầu tư ở Việt Nam thì mức hoàn vốn tối thiểu cũng phải từ 12 đến 15%. Vậy thì chúng ta đầu tư hơn tỷ đôla vào Dung Quất thì cũng mất đứt đi ít nhất cũng gần 100 triệu đôla mỗi năm.
Đó là những cái mất của dự án này, còn cái được? mời các bác cho ý kiến!
Các bác Mod ơi! xin cho chuyển phần cuối của chủ đề này sang một topic khác, để trả lại cho mỹ thuật - nhiếp ảnh. Để chúng tôi còn bàn luận thêm đôi chút nữa. Cảm ơn bác Old Tiger đã ra đề rất hay, bằng chứng là hơn mười trang rồi mà tính thời sự vẫn còn nóng bỏng (từ trước đến nay hiếm).