(tiếp theo)
Tháng 5 năm 1982, kỷ niệm 15 năm thành lập viện, Karsev kết thúc bài phát biểu bằng những lời sau: “ Giờ đây chúng tôi cảm thấy rằng dường như chưa từng làm được một công trình nghiên cứu tốt như vậy (ý nói máy M-13), … rằng chưa bao giờ chúng tôi gặp khó khăn. Nhưng tôi muốn nhắc các vị rằng chúng tôi thực sự đã bị các công trình lôi cuốn mạnh mẽ và gặp phải những khó khăn không thể hình dung được. Và giờ đây tôi giật mình thức giấc hàng đêm vã mồ hôi vì quá trình sản xuất sản phẩm mới của chúng tôi chậm và khó khăn như vậy. Nhưng các vị hãy hiểu rằng, nói chung, đó là chứng mất ngủ của tuổi già. Còn thực ra từ ngày chúng tôi nhận nhiệm vụ chính phủ giao chỉ có hai năm tám tháng. Và tập thể trẻ già chúng tôi không thể làm chậm thêm nữa.
Lúc nào đó bất chợt nhớ lại chuyện này cúng tôi không tin nổi chính mình nữa, nhưng chúng ta cần một chiến thắng, một chiến thắng cho tất cả”.
Câu cuối cùng Karsev lấy từ bài hát mà nhiều người còn nhớ trong phim “Nhà ga Belorus”. Và điều đó không phải là ngẫu nhiên. Cựu trung sỹ xe tăng đã từng chiến đấu ở mặt trận, đã làm việc căng thẳng cả về thể chất và trí lực để lập công (huân chương “Vì lòng dũng cảm” và Huân chương Sao đỏ khi mới 20 tuổi), thời bình ông và tập thể của mình dường như cũng không được thong thả.
Những lời phát biểu cảm động của Karsev trước các cộng tác viên đã trở thành di huấn của ông. Một năm sau – 23 tháng 4 1983, ông đã không còn nữa”.
(còn tiếp)
|