Ðề tài: Thơ Boris Pasternak
View Single Post
  #13  
Cũ 30-11-2007, 08:53
tykva tykva is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 822
Cảm ơn: 309
Được cảm ơn 998 lần trong 443 bài đăng
Default

Trích:
Forytchia viết
Dạ, "Thấp thủ " này xin có " lùn kiến" .

Hiểu của tôi về Bí.. ý lộn… về bài thơ dịch của Bí.
Những vì sao lấp loé trên bầu trời mùa hè như những ngọn đèn trên trần nhà hát ( các bạn để ý m à xem, mỗi khi vào nhà hát cứ ngước mắt lên trần nhà xem kiểu kiến trúc là sẽ thấy muôn ngọn đèn gắn chìm trên trần ... lung linh như muôn vì sao ấy). Ánh sao xa không chiếu sáng như ánh trăng nên không thể soi rõ từng làn tóc môi mềm. Những vì sao nghịch ngợm không đứng ở vị trí nhất định ấy góp phần tạo ra thứ ánh sáng khiến cho đêm mùa hè sáng hơn, dài hơn. Cụ Pas có lẽ viết bài thơ này khi trong lòng đang lẫn lộn buồn, vui đây - nên cụ ấy ngồi ngắm sao trời rồi tả lại cho chúng ta biết về bầu trời sao nóng loãng, tĩnh lặng, tinh nghịch … vân vân và vân vân ở trong đó.
Điệu này, ứ được ăn kem của bà Tykva rồi. Nhưng Tykva ơi, phải ưu tiên giành 1 suất vị trí đẹp nhìn ra cửa vì sự nhiệt tình của tôi nhé.
Cảm ơn For, kiểu gì thì bà cũng rất xứng đáng được ăn kem. Hihi... Bác Nguyên Anh tạm ứng nhé
Hôm nay mời các bác thưởng thức tiếp một bài của Pasternak, theo tớ là hay, chứ không đến nỗi nhảm như "Những vì sao mùa hè"...

Trích:
ЕДИНСТВЕННЫЕ ДНИ

На протяженье многих зим
Я помню дни солнцеворота,
И каждый был неповторим
И повторялся вновь без счета.

И целая их череда
Составилась мало-помалу -
Тех дней единственных, когда
Нам кажется, что время стало.

Я помню их наперечет:
Зима подходит к середине,
Дороги мокнут, с крыш течет
И солнце греется на льдине.

И любящие, как во сне,
Друг к другу тянутся поспешней,
И на деревьях в вышине
Потеют от тепла скворешни.

И полусонным стрелкам лень
Ворочаться на циферблате,
И дольше века длится день,
И не кончается объятье.

Chuỗi ngày duy nhất

Suốt mấy mùa đông dài đằng đẵng
Ta nhớ lắm những ngày nắng soi,
Mỗi ngày đều duy nhất trong đời
Qua rồi đến - vòng quay bất tận.

Ngày lại ngày theo nhau thành chuỗi
Những ngày duy nhất ấy - với ta,
Khi đôi ta hiểu bằng cảm nhận
Thời gian dừng lại, chẳng trôi qua.

Ta nhớ như in từng ngày tháng
Khi đất trời lạnh giá giữa đông,
Đường lầy lội, mái nhà nước rỏ,
Và vầng dương ngự trên mảnh băng.

Lửng lơ đâu đó trên vòm cây
Tổ sáo đổ mồ hôi vì nóng.
Và những cặp tình nhân mê muội,
Bên nhau tìm hơi ấm vòng tay.

Để đôi kim đồng hồ ngái ngủ
Đến quay trên mặt số cũng lười,
Và một ngày dài hơn thế kỷ,
Và vòng ôm mãi mãi không rời.
__________________
Đã rời NNN...
Trả lời kèm theo trích dẫn