View Single Post
  #10  
Cũ 09-07-2008, 20:09
fresco's Avatar
fresco fresco is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 163
Cảm ơn: 47
Được cảm ơn 500 lần trong 124 bài đăng
Default Rudolfiô (Tiếp theo và hết)

Chuyện ấy xảy ra hôm thứ Bảy thì đến sáng Chủ nhật, mẹ cô gọi điện cho anh vào lúc sáng sớm:
- Rudolfiô, xin lỗi vì tôi đã đánh thức anh dậy...., - giọng bà rời rạc, run rẩy.
- Cháu nghe đây, - anh nói
- Rudolfiô, con bé Iô nhà tôi hôm qua không về nhà ngủ
Đáng lẽ anh phải trả lời một câu, nhưng anh im lặng.
- Chúng tôi lo quá, không biết làm thế nào, đây là lần đầu tiên...
- Trước hết bác hãy bình tĩnh cái đã, - cuối cùng anh nói, - có thể cô ấy ngủ ở nhà bạn.
- Tôi cũng không biết
- Hợp lý nhất là như thế, nếu hai tiếng đông hồ nữa không thấy Iô về thì chúng ta đi tìm. Có điều là bác phải bình tĩnh, hai giờ nữa cháu sẽ gọi điện lại cho bác.

Anh đặt ống nghe xuống, suy nghĩ một lát rồi tự nhủ: chính mình cũng phải bình tĩnh, chắc là cô ấy ngủ nhà bạn đấy. Nhưng anh không bình tĩnh được, ngược lại, anh cảm thấy bắt đầu hốt hoảng. Để đỡ trấn tĩnh lại, anh bước sang phòng xép, huýt sáo và lục bới đống sách vở học trò xưa cũ. Cuốn bài tập đại số không biết lẫn vào đâu, anh mải đi tìm và nhờ vậy cũng lãng quên được chốc lát.

Điện thoại vẫn im tiếng. Rudolf đóng cửa bếp và lật cuốn sách toán. Cái bài toán ấy đây rồi: nếu tháo nước từ bể này sang bể khác trong hai giờ....

Điện thoại vang lên:
- Em nó về rồi anh ạ, - mẹ cô không kìm được xúc động, bật khóc thành tiếng.
Anh đứng yên nghe.
- Rudolfiô, anh sang với chúng tôi nhé.
Bà bật khóc rồi nói thêm:
- Em nó có chuyện gì ấy anh ạ.

********************

Không xin phép, anh bỏ áo khoác lông , và mẹ cô im lặng đưa tay chỉ vào buồng cô.

Iô ngồi trêngiường, hai chân gập lại, người đung đưa trong khi mắt nhìn thẳng ra cửa sổ trước mặt.
- Rudolfiô! – Anh gọi
Cô quay lại phía anh mà không nói năng gì.
- Rudolfiô!
- Thôi đi, - Cô nhăn mặt khinh bỉ, - Anh mà là Rudolfiô? Anh là một anh chàng Rudolf tầm thường, một Rudolf tầm thường bậc nhất, anh hiểu không?

Lời nói như một đòn đánh cực mạnh đến nỗi toàn thân anh đau giội lên, nhưng anh vẫn buộc mình phải ở lại. Anh bước ra bên cửa sổ, chống tay lên bệ.

Cô vẫn đung đưa người từ trước ra sau và vẫn nhìn thẳng qua vai anh, lò so giường cô khẽ kêu cót két.
- Thôi được, - anh đồng ý với cô, - Nhưng hãy nói em ở đâu hôm qua?
- Anh cút đi! – Cô không quay người lại, trả lời mệt mỏi.

Anh gật đầu. Rồi anh lấy áo khoác từ giá treo xuống, không trả lời ánh mắt thăm dò của bà mẹ, anh xuống cầu thang và đúng là cút đi thật. Ngày Chủ nhật mới bắt đầu, người qua đường còn vắng, chẳng có ai giữ chân anh lại. Anh bước qua bãi cát, xuống bên bờ sông và bống suy nghĩ: đi đâu nữa bây giờ?

1965

Hết
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn fresco cho bài viết trên:
Cá Măng (10-07-2008), chaika (13-07-2008), hungmgmi (09-07-2008), nthach (10-07-2008), rung_bach_duong (13-07-2008), thaitamhien (28-08-2008), USY (12-07-2008)