View Single Post
  #9  
Cũ 09-07-2008, 20:05
fresco's Avatar
fresco fresco is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 163
Cảm ơn: 47
Được cảm ơn 500 lần trong 124 bài đăng
Default Rudolfiô (Tiếp theo)

Iô thôi không gọi điện nữa mà anh cũng lâu không gặp lại, vì anh lại ra đi để rồi tháng 5 mới trở về, khi mùa hè đã lấn lướt hẳn mùa xuân. Thời gian này, lúc nào anh cũng bận rộn, có nhớ đến cô, anh cũng đành gạt đi: ngày mai ta sẽ nói chuyện, rồi lại sang ngày kia, cứ thế rồi chẳng bao giờ nói cả.

Thế rồi họ gặp nhau thật là tình cờ, tất nhiên vẫn là trên tàu điện. Anh nhìn thấy cô và hối hả lách sang vì sợ cô xuống mất; do cô có thể xuống bên khác cũng được, còn anh thì hẳn là không dám nhảy xuống theo cô. Nhưng cô vẫn đứng trên tàu và anh thấy mình mừng rỡ quá mức so với những quan hệ bè bạn thông thường.
- Chào em, Iô, - anh đặt nhẹ tay lên vai cô và nói.
Cô sợ hãi quay lại, nhìn thấy anh, ngập ngừng rồi mừng rỡ gật đầu:
- Không phải Iô mà Rudolfiô, - cô chữa lại y như hồi trước, - Anh và em vẫn là bạn bè như xưa phải không?
- Rudolfiô, tất nhiên rồi.
- Anh vừa đi công tác à?
- Ừ
- Có một hôm em gọi điện, anh không có nhà
- Anh đã về được một tuần rồi.

Tàu đông chật người và hai người bị chen tới tới tấp. Họ phải đứng sát vào nhau, đầu cô chạm vào cằm anh, khi cô ngẩng mặt lên nói và anh cúi xuống nghe, họ phải đưa mắt nhìn đi chỗ khác vì khoảng cách gần quá.
- Rudolfiô. anh có muốn em nói một điều gì đó với anh không?
- Tất nhiên là muốn chứ
Cô lại ngẩng mặt lên sát với gần mặt anh, làm anh muốn nheo mắt lại.
- Vắng anh lúc nào em cũng thấy buồn, Rudolfiô ạ
- Đừng có dở hơi, - anh nói
- Em biết, - cô thở dài, - nhưng có điều chẳng bao giờ em buồn vì những người con trai khác, một thế kỷ nữa em cũng chả cần đến họ.
Tàu dừng lại và họ bước xuống.
- Anh về với Klava của mình chứ?, - cô hỏi.
- Không, mình đi dạo đi.

Họ vòng ra sông, nơi bắt đầu bãi cát, họ đi trên cái bãi trống chưa có đường mòn, phải nhảy qua các mô đất và các bãi rác, và anh phải nắm tay giúp cô vượt qua.

Cô im lặng. Điều ấy chẳng giống bản tính thường ngày của cô, nhưng cô vẫn im lặng và anh cảm thấy rằng cô cũng như anh, hai người đều khắc khoải một niềm xúc động - một niềm xúc động mạnh mẽ, dâng trào và không có gì kiềm chế được.

Họ ra đến bờ dốc và vẫn nắm tay nhau, họ nhìn xuống sông, nhìn tít xa sang bờ bên kia rồi lại nhìn xuống làn nước trên sông.
- Rudolfiô, - không kìm được nữa, cô nói, - em chưa bao giờ được hôn cả.
Anh cúi xuống hôn vào má cô.
- Vào môi cơ, - cô đòi.
- Chỉ có những người thân nhất mới hôn môi được, - anh bối rối.
- Thế còn em?

Cô rùng mình, còn anh hoảng sợ. Một giây sau anh chợt hiểu – không phải là cảm thấy mà là hiểu ra, - rằng cô đã tát anh, đúng là một cái tát, rồi cô bỏ chạy; cô chạy vẫn theo cái lối ấy qua bãi trống, qua những mô đất, vượt qua niềm xúc động và nỗi chờ mong.

Còn anh, anh đứng nhìn theo bước chân cô chạy, thậm chí không dám gọi cô, không dám chạy theo. Anh còn đứng đấy khá lâu, cảm thấy trống rỗng và tự căm giận chính mình.
Trả lời kèm theo trích dẫn