Rudolfiô (Tiếp theo)
Cô nhìn quanh rồi đến ngồi xuống ghế.
- Sao em im lặng thế? – anh hỏi
- Đi vắng hả anh?
- Vợ anh ấy à?
- Vâng
- Đi vắng rồi
- Chị ấy là một “bà chằn”!
- Cái gì?
- Bà chằn...
- Em kiếm đâu ra cái từ ấy?
- Kiếm trong tiếng Nga thôi. Đối với chị ấy không có từ nào hợp hơn cả.
- Iô, không được nói thế
- Không phải là Iô, mà là Rudolfiô
- Ừ nhỉ,
- Lúc nãy em gọi điện sang đây, có chị ấy nghe. Anh có biết chị ấy nói gì không? Chị ấy bảo là nếu là chuyện hai cái bể nước thì tốt nhất là đem hỏi cô giáo, chứ đừng quấy rầy anh. Em nghĩ là chị ấy ghen.
- Anh không nghĩ thế.
- Rudolfiô, em hơn đứt chị ấy, đúng không? Chỉ có điều là em chưa lớn hẳn thôi. Đối với em mọi điều còn ở phía trước.
Anh mỉm cười gật đầu.
- Anh thấy không? Theo em, đã đến lúc anh phải ly dị.
- Đừng nói nhảm nữa nào, - anh ngắt lời cô, - anh dễ tính với em quá rồi đấy.
- Vì tình yêu phải không?
- Không phải, vì tình bạn.
Cô nhíu mày lặng im, nhưng chỉ được trong chốc lát.
- Tên chị ấy là gì?
- Vợ anh ấy à?
- Vâng
- Tên là Klava
- “Klava – đẩy qua đẩy lại” (!)... hay thật! - Cô nhại...
Anh nổi giận
- Thôi đi
Cô đứng dậy, thoáng nhắm mắt lại rồi chợt nói:
- Rudolfiô, em không được bình thường, xin lỗi anh, em không muốn...
- Nhưng em đừng có gào lên, - anh chặn trước.
- Em không gào đâu.
Cô bước sang một bên, quay mặt ra cửa sổ.
- Rudolfiô, - cô nói, - chúng mình thỏa thuận thế này nhé: coi như hôm nay em không sang đây và không nói gì cả, được không?
- Được
- Anh hãy coi buổi gặp hôm nay chỉ là lời chào “tạm biệt” mà em nói với anh qua điện thoại.
- Đồng ý
Cô bước ra.
Năm phút sau, chuông điện thoại reo.
- Tạm biệt, Rudolfiô
- Tạm biệt.
Anh chờ nghe tiếp nhưng cô đã bỏ máy xuống.
|