Rudolfiô (Tiếp theo)
Anh quyết định gọi điện ngay cho cô, nhất là lúc ấy vợ anh đi vắng.
- Anh Rudolfiô! – Rõ ràng là cô rất vui. - Anh gọi điện cho em đấy à, tuyệt thật! Rudolfiô, mà này, em lại khóc đấy.
- Không được khóc nhiều như thế, - anh nói.
- Tại cái quyển “Hoàng tử nhỏ” đấy. Em thương quá. Liệu có một hoàng tử thật như thế không nhỉ?
- Theo anh thì có.
- Theo em thì cũng có. Nhưng chúng ta thì không biết. Điều ấy đáng sợ lắm. Nếu không có Ex-zu-pe-ri thì chúng ta chẳng bao giờ biết đến cậu bé hoàng tử này. Ông ấy có cái tên đẹp như chúng ta là phải.
- Đúng đấy.
- Em còn nghĩ một điều này: cậu ta cứ làm hoàng tử bé mà lại hay, Thật khủng khiếp nếu như bống nhiên cậu ta lớn thành một người bình thường. Mà người bình thường thì nhiều quá rồi còn gì nữa.
- Anh không biết
- Nhưng em thì biết, đúng thế.
- Thế còn cuốn “Quê xứ người”, em đọc chưa?
- Em đọc hết rồi, Rudolfiô ạ. Theo em, Ex-zu-pe-ri là một nhà văn rất minh mẫn, thậm chí phát kinh khủng lên được. Mà lại tốt bụng nữa. Anh có nhớ không: người ta chuộc ông Bark ra khỏi cuộc đời nô lệ, cho ông ta tiền, thế mà ông ta lấy số tiền ấy mua giầy cho trẻ con để rồi tay trắng lại hoàn tay trắng.
- Phải rồi, - anh nói, - em có nhớ Bonnafus khong? Cái người đã bòn rút và cướp của của người Ả rập, thế rồi họ vừa ghét vừa thương ấy.
- Bới vì không có hắn thì sa mạc cũng chỉ là một vùng đất hoang sơ rất mực tầm thường, mà có hắn thì hắn đã làm cho sa mạc trở nên hung hãn nhưng đầy thơ mộng.
- Em hiểu biết như thế thì cũng ghê đấy,- anh nói.
- Rudolfiô..., cô bống im bặt.
- Anh vẫn nghe đây, - anh nhắc.
Cô vẫn im
- Rudolfiô, - anh nói, không hiểu vì sao bỗng thấy lo âu, - em sang ngay anh nhé, anh đang ở nhà một mình.
|