Rudolfiô (Tiếp)
Mùa xuân ập đến ngay hầu như không báo trước. Chỉ vài ngày mọi người đã thấy thoải mái hơn, mấy ngày ấy như thời kỳ quá độ từ lúc chờ mong cho đến khi sự thành, bởi vì những giấc mơ xuân như nhà tiên tri đã báo truớc cho con người hạnh phúc, tình yêu.
Trong những ngày ấy, vào một chiều tối, khi Rudolf đang về nhà thì có một người đàn bà đứng tuổi giữ anh lại.
- Tôi là mẹ của Iô, - bà nói. – Xin lỗi, hình như anh tên là Rudolfiô.
- Vâng ạ, - anh mỉm cười nhận cái tên ấy.
- Tôi biết anh qua con gái tôi. Gần đây nó nói đến anh nhiều, nhưng tôi...
Bà chợt ngắc ngứ, và anh hiểu rằng bà khó lòng hỏi được cái điều cần hỏi của một bà mẹ.
- Bác đừng lo, - anh nói, - cháu với Iô có một tình bạn hết sức tốt đẹp và không thể có điều gì xấu xa được.
- Tất nhiên, tất nhiên, - bà tỏ ra luống cuống, vội vã, - nhưng Iô là một con bé ương bướng, nó chẳng chịu nghe chúng tôi. Nếu anh nói mà nó nghe...Xin anh hiểu cho tôi..., vào cái lứa tuổi này cũng thật đáng sợ, nó có thể làm những điều ngốc nghếch. Ngoài ra, tôi còn lo một điều là nó không có một bạn gái trong đám cùng lớp, và nói chung trong cả cái đám cùng tuổi.
- Thế thì đáng lo thật
- Tôi hiểu, tôi nghĩ rằng anh bảo được nó...
- Để cháu nói chuyện với Iô, - anh hứa, - nhưng theo cháu, Iô là một cô bé ngoan, bác đừng lo ngại như thế.
- Tôi cũng không biết nữa.
- Chào bác, cháu sẽ nói chuyện với cô ấy. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp.
|