Rudolfiô (Tiếp)
Buổi trưa có một người gõ cửa. Anh đang lau nhà. Khi ra mở cửa, tay anh vẫn còn cầm khăn ướt mà trước đó không hiểu sao anh không nghĩ bỏ nó vào một chỗ.
Hoá ra là cô.
- Chào anh, Rudolfiô!
- Em đấy à? – anh ngạc nhiên, - Có chuyện gì thế?
- Em cũng nghỉ bù.
Gương mặt cô như gương mặt thiên thần – không một dấu vết lương tâm cắn rứt.
- Lại thế nữa! – Anh lấy vẻ dõng dạc đáp – Em trốn học hả! Thôi đã đến thì vào nhà đi. Anh lau xong ngay bây giờ.
Không bỏ áo khoác, cô gái ngồi xuống ghế bành bên cạnh cửa sổ nhìn anh đẩy khăn trên sàn nhà.
- Rudolfiô, em thấy anh thật bất hạnh trong cuộc sống gia đình, - cô tuyên bố sau một phút suy nghĩ.
Anh đứng thẳng lên:
- Em căn cứ vào đâu?
- Rất dễ thấy. Chẳng hạn, anh chẳng có vẻ gì hứng thú với việc lau nhà, những người hạnh phúc đâu có như vậy.
- Đừng bịa chuyện nhé, - anh cười đáp
- Thế anh bảo anh hạnh phúc à?
- Anh sẽ chẳng nói gì cả
- Thấy chưa.
- Em bỏ áo ra cho thoải mái.
- Em sợ anh, - cô nói khi quay mặt ra cửa sổ.
- Cái gì, em nói gì?
- Còn gì nữa, anh là đàn ông.
- À ra thế, - anh cười. - Vậy tại sao em còn dám đến đây?
- Tại anh và em đã là Rudolfiô rồi mà.
- Ừ nhỉ, - anh nói, - Anh cứ quên khuấy đi... Hẳn điều đó đặt ra cho anh một số trách nhiệm.
- Tất nhiên.
Cô yên lặng ngồi trong lúc anh khua xô loảng xoảng trong bếp. Nhưng khi anh bước ra thì áo măng tô của cô đã khoác lên lưng ghế, còn gương mặt Iô đượm vẻ suy tư rầu rĩ.
- Rudolfiô, hôm nay em khóc đấy, - cô bỗng thổ lộ.
- Vì sao, Iô?
- Không phải là Iô, mà là Rudolfiô
- Ừ, vì sao khóc, Rudolfiô?
- Tại chị gái em, chị ấy làm ầm lên, khi em quyết định trốn học.
- Theo anh, chị ấy đã đúng
- Không, Rudolfiô, không đúng, - cô đứng dậy đi ra cạnh cửa sổ, - Một lần trốn học thì có thể được, các vị không hiểu sao. Bây giờ em thấy thật hạnh phúc khi được nói chuyện với anh...
Cô bé lại im lặng và anh chăm chú ngắm nhìn cô. Qua lần vải áo, đôi bầu ngực cô như ngượng ngùng nhô lên, giống như hai tổ chim nho nhỏ mà không hiểu loài chim gì đan bện để nuôi con nhỏ. Anh nhận thấy rằng chỉ một năm nữa thôi, khuôn mặt cô sẽ dài ra và trở nên xinh xắn, và anh cảm thấy buồn rầu khi nghĩ rằng cùng với thời gian, đến lúc cô sẽ có chàng trai của mình. Anh bước đến gần, nắm lấy vai cô cười bảo:
- Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp
- Có thật không, Rudolfiô?
- Thật
- Em tin anh, - cô nói.
- Uhm....
Anh định bước đi, nhưng cô gọi lại:
- Rudolfiô!
- Gì em?
- Sao anh lấy vợ sớm thế? Chỉ cần hai năm nữa là em có thể đến với anh được.
- Đi đâu mà vội, - anh nói,- rồi em sẽ lấy được một chàng trai tuyệt vời.
- Em thích lấy anh cơ...
- Chàng trai ấy sẽ hơn anh nhiều.
- Thật á?..., - cô kéo dài giọng vẻ ngờ vực, - Anh nghĩ rằng có người hơn anh à?
- Hơn một ngàn lần ấy chứ.
- Nhưng người ấy lại không phải là anh, - cô bất giác thở dài
- Thôi, chúng ta đi uống trà đi còn hơn, - anh mời
- Vâng
Anh vào bếp đặt nước.
- Rudolfiô!
Cô đứng cạnh giá sách.
- Anh, chúng mình có một cái tên đẹp nhất. Anh thấy đấy, nhà văn cũng không có đuợc cái tên ấy, - cô ngừng lại một giây, - có lẽ chỉ có tên một nhà văn này là hay: Ex-zu-pe-ri, phải không anh?
- Đúng, - anh nói, - Em đã đọc ông ta chưa?
- Chưa
- Em cầm lấy mà đọc. Nhưng không được trốn học nữa, đồng ý chứ?
- Đồng ý.
Cô lấy áo măng tô ra mặc.
- Thế còn trà?, - anh nhớ ra
- Rudolfiô, có lẽ em về thì hơn ? - Nụ cười của cô trở nên rầu rĩ, - Nhưng anh đừng nói với chị ấy là em đến nhé. Được chứ, Rudolfiô?
- Được thôi, anh hứa.
Cô gái đi rồi, anh chợt cảm thấy man mác trong lòng; trong anh tràn ngập một nỗi buồn khó tả, chưa thể bộc bạch ra ngoài... Anh mặc áo rồi bước ra phố.
|