Rudolfiô (Tiếp)
Mới sáng chuông điện thoại đã réo. Mà đã sáng đâu cơ chứ... chưa có tý ánh sáng nào cả, thành phố vẫn còn đang say giấc mơ cuối cùng trước lúc rạng sáng. Rudolf ngồi dậy nhìn ngôi nhà đối diện – chưa một ô cửa nào có chút ánh sáng, chỉ có những chiếc cổng như chiếc kèn harmonica lấp lánh ánh sáng của kim loại thành bốn hàng thẳng tắp. Chuông vẫn réo không ngừng. Bước tới điện thoại, Rudolf nhìn đồng hồ: mới có năm rưỡi.
- Tôi nghe đây, - anh cáu kỉnh nói.
- Rudik, Rudik...
Anh rít lên:
- Iô, có quỷ mới biết được cái thứ này là cái gi?
- Rudik, - cô cắt lời anh, - anh nghe đây, đừng giận, anh chưa biết có chuyện gì xảy ra đâu.
- Chuyện gì?, - anh đứng lặng hỏi.
- Rudik, bây giờ anh không còn là Rudik nữa, anh là Rudolfiô rồi...- Cô trang trọng tuyên bố. – Rudol-fiô! Hay quá phải không? Em vừa mới nghĩ ra đấy. Rudolf và Iô hợp lại thành Rudolfiô, giống như người Ý ấy, anh nhắc lại đi xem nào.
- Rudolfiô, - Giọng nói của anh trộn lẫn sự tuyệt vọng và giận dữ.
- Đúng rồi. Bây giờ anh và em có chung một tên – chúng mình không tách khỏi nhau, như Romeo và Juliete ấy. Anh là Rudolfiô, em cũng là Rudolfiô.
- Nghe này, - anh nói khi đã bình tĩnh trở lại, - Chẳng lẽ em không thể gọi vào một giờ hợp lý hơn được hay sao?
- Sao anh không hiểu rằng em không thể chờ đợi được. Thế đấy. Lát nữa, đằng nào anh chả dậy. Rudolfiô, anh nhớ nhé, bảy rưỡi em chờ anh ở bến tàu điện.
- Hôm nay anh không đi tàu điện.
- Sao vậy?
- Anh được nghỉ bù
- Nghỉ bù là thế nào?
- Nghỉ bù ấy mà, một ngày nghỉ ngoài lịch, anh không phải đi làm.
- À ra thế, - cô bé nói, - Vậy em thì sao?
- Anh biết sao được. Em cứ đi học, thế thôi.
- Thế vợ anh cũng nghỉ à?
- Không.
- Thôi vậy, cũng chẳng sao. Nhưng anh đừng quên: bây giờ tên chúng ta là Rudolfiô.
- Rất hân hạnh!
Anh đặt máy, rủa thầm một tiếng rồi đi đặt ấm nước. Bây giờ có đi nằm cũng không ngủ lại được. Hơn nữa ngôi nhà đối diện đã có 3ô cửa sổ bật đèn.
|