Rudolfiô (Tiếp)
Hai ngày sau anh đi công tác lên phương Bắc tới tận hai tuần mới về lại thành phố. Ở đây, anh đã cảm thấy ngay cái hương vị say nồng của mùa xuân đang đến, nó đang thổi bay - như tro bụi - những vẻ mơ hồ mờ mịt của mùa đông. Sau những ngày ở phương Bắc mù sương, anh về đây thấy cái gì cũng trong sáng hơn, âm vang hơn, thậm chí cả cái tàu điện.
Về đến nhà, vợ anh gần như mách luôn:
- Ở nhà ngày nào cũng có một cô bé gọi điện đến đấy.
- Cô bé nào nữa nhỉ? – anh thờ ơ và mệt mỏi hỏi.
- Biết đâu được, em tưởng anh biết chứ.
- Đâu có...
- Cô ấy làm em phát chán.
- Hay thật đấy nhỉ, - anh gượng cười.
Anh đang tắm thì chuông điện thoại réo gọi. Vọng qua cửa là tiếng vợ anh trả lời: “Về rồi, đang tắm, vâng, lát nữa nhé!”. Đến lúc anh sắp đi ngủ thì lại nghe tiếng chuông điện thoại réo.
- Tôi đây, - anh đáp.
- Rudik, chào anh, thế là anh về rồi đấy à! - một giọng mừng rỡ vang lên trong tai nghe.
- Xin chào, - anh thận trọng đáp, - Ai thế nhỉ?
- Anh không nhận ra à? Chán quá, Rudik...Em đây, Iô.
- Iô, - anh nhớ ra và bất giác cười to, - xin chào, Iô, em đặt cho anh cái tên hay quá.
- Hay chứ, anh thích không?
- Ngày xưa, hồi anh bằng em bây giờ, người ta cũng gọi anh như thế.
- Ấy, đừng lên mặt nhé.
- Đâu nào, cái cô bé này...
Hai người cùng im lặng, rồi thì không dừng được, anh hỏi:
- Có chuyện gì thế, Iô?
- Rudik, cái chị ấy là ai thế, vợ anh à?
- Ừ.
- Sao anh không bảo em rằng anh có vợ rồi?
- Xin lỗi em, - anh nói với giọng hài hước, - anh đâu biết rằng chuyện ấy lại quan trọng.
- Quan trọng chứ. Thế anh... có yêu chị ấy không?
- Yêu chứ, - anh đáp, - Iô, em nghe này: đừng gọi điện cho anh nữa nhé.
- Anh - sợ - rồi, - cô gái dài giọng, - Rudik, anh đừng nghĩ gì nhé. Tất nhiên anh cứ sống với chị ấy, nếu anh muốn, em sẽ không phản đối. Nhưng bảo em không gọi điện thì cũng không nên. Biết đâu em có việc cần thì sao.
- Việc gì? , - anh vừa cười vừa hỏi.
- Việc gì á? Uhm...Uhm...thí dụ, có một bài toán bơm nước từ bể này sang bể kia mà em không giải được chẳng hạn, - cô chống chế, - khi đó được chứ gì?
- Anh chả biết
- Tất nhiên là được. Còn chị ấy thì anh đừng sợ, Rudik, chúng mình hai người, còn chị ấy chỉ có một mình.
- Sợ ai? – anh không hiểu.
- Vợ anh ấy.
- Tạm biệt nhé, Iô
- Anh mệt à?
- Ừ
- Thôi vậy, tóm lấy tay em một cái rồi ngủ đi nhé.
- Ừ, tóm tay em một cái...
- Mà này... đừng có nói chuyện với chị ấy nữa nhé
- Được rồi, - anh cười, - sẽ không nói nữa.
Còn chưa thôi cười, anh quay sang chỗ vợ:
- Đấy là Iô, - anh nói, - tên cô bé ấy là thế đấy. Hay nhỉ?
- Hay thật, - vợ anh đáp với vẻ chờ đợi.
- Cô ấy không giải được bài toán có hai bể nước. Cô bé học lớp bảy lớp tám gì đó, anh cũng chẳng nhớ.
- Anh giải cho cô ấy à?
- Không, - anh đáp, - Anh quên hết rồi, mà hai bể nước - đấy thật sự là bài toán phức tạp.
|