View Single Post
  #2  
Cũ 09-07-2008, 17:04
fresco's Avatar
fresco fresco is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 163
Cảm ơn: 47
Được cảm ơn 500 lần trong 124 bài đăng
Default Truyện thứ nhất: Rudolfiô

Lần gặp gỡ đầu tiên xảy ra trên tàu điện. Cô khẽ đẩy vai anh, khi anh choàng tỉnh, cô chỉ tay qua cửa sổ và bảo:
- Anh phải xuống rồi đấy.
Tàu dừng, anh chen ra cửa rồi nhảy xuống theo cô. Cô hoàn toàn còn là một cô bé con, tuổi chỉ chừng mười lăm, mười sáu, không hơn! Điều này anh nhận ra ngay lập tức khi nhìn thấy khuôn mặt tròn bầu bĩnh của cô đang hướng về phía anh chờ được cám ơn.
- Cám ơn nhé – anh nói, - tẹo nữa thì anh đi quá bến...
Cảm thấy nói như vậy là chưa đủ, anh liền thêm:
- Ngày hôm nay thật điên khùng, anh mệt quá. Mà đến 8 giờ lại còn có người hẹn gọi điện nữa chứ. Em cứu anh một bàn thua đấy.

Có lẽ là cô bé mừng rỡ, và hai người cùng chạy sang đường, cùng ngoái lại nhìn chiếc ô tô vừa chạy vút qua. Tuyết vẫn rơi và anh nhận thấy bộ gạt nước đang quét tuyết trên kính chắn gió. Mỗi khi tuyết rơi - những bông tuyết mềm mại, tựa như đâu đó ở trên cao rồi rắc xuống những con chim tuyết lạ thường - thì thật sự chả muốn về nhà ngay. “Mình nghe điện thoại rồi sẽ lại ra đường”, anh nghĩ thế rồi quay sang cô, phân vân không biết nói gì, bởi lẽ im lặng quá lâu thì thật là bất tiện. Nhưng anh chẳng hiểu với cô thì nên nói gì, không nên nói gì, vậy nên anh cứ băn khoăn suy tính để cuối cùng, cô bé nói trước:
- Em biết anh rồi!
- Ra vậy đấy? – Anh ngạc nhiên, - Làm sao em biết được?
- Anh ở nhà số 112, còn em ở số nhà 114. Trung bình cứ một tuần hai lần chúng ta cùng đi chung tàu điện. Có điều... anh không để ý đến em thôi.
- Hay đấy nhỉ.
- Có gì mà hay? Chẳng có gì hay cả. Người lớn các anh thì chỉ chú ý đến người lớn thôi, tất cả bọn anh đều ích kỷ kinh khủng. Hãy nói đi... có phải thế không nào?

Cô bé quay đầu sang bên phải để liêc chéo anh từ bên trái, phía dưới lên. Anh chỉ hắng giọng mà không nói câu gì bởi lẽ anh vẫn chưa biết nên đối xử như thế nào với cô, nói gì và không thể nói gì với cô bé.

Họ đi cùng nhau trong im lặng, cô thì mắt nhìn thẳng phía trước, thế rồi cứ vừa nhìn thẳng như thế, cô vừa nói một câu tỉnh khô.
- Anh chưa xưng tên đấy nhé.
- Em cần biết lắm à?
- Cần chứ. Mà có gì đặc biệt đâu? Không hiểu sao một số người cứ cho rằng nếu em muốn biết tên ai đó thì nhất định là em có ý gì đó với người ấy.
- Được thôi, - anh nói. – Anh hiểu rồi. Nếu em cần thì anh nói, tên anh là Rudolf,
- Cái gì?
- Rudolf
- Rudolf, - cô bé bật cười.
- Gì thế?
Cô cười to hơn khiến anh phải dừng bước nhìn sang.
- Ru - dolf, - cô tròn môi lại nói, rồi lại lăn ra cười. – Ru - dolf. Em nghe cứ như người ta gọi tên voi trong chuồng thú ấy.
- Cái gì?
- Anh đừng giận, - cô đập vào tay áo anh. – Nhưng mà buồn cười, thật đấy! Tên anh nghe buồn cười lắm. Sao mà em không cười được.
- Em trẻ con ghê! - anh bực bội nói.
- Tất nhiên là trẻ con rồi, còn anh thì rõ là người lớn.
- Em bao nhiêu tuổi?
- Mười sáu
- Còn anh 28
- Thì em đã nói rồi: anh là người lớn, tên anh là Rudolf.

Cô gái lại cười thành tiếng, vừa cười vừa thích chí ngước mắt từ phía trái sang nhìn anh.
- Còn tên em là gì? – Anh hỏi
- Tên em à? - Anh không đoán được đâu.
- Anh cũng chẳng đoán đâu
- Mà có đoán cũng chẳng trúng. Tên em là Iô.
- Cái gì?
- Iô
- Anh chẳng hiểu cái quái gì hết ?!
- Iô. Có gì đâu. I trong im lặng, ô là cái ô ấy mà, Iô!

Sự ngỡ ngàng đến thật đột ngột. Không kìm được, anh cười phá lên, người lắc lư từ phía trước ra phía sau như quả chuông. Chỉ cần nhìn vào mặt cô là anh lại cười vang to hơn nữa.
- I - ô, - anh lúng búng từ trong cuống họng, - I - ô.
Cô bé nhìn quanh chờ đợi, đến chừng anh thôi cười cô mới giận dỗi nói:
- Buồn cười hả anh? Có gì mà buồn cười, Iô, - một cái tên bình thường như những cái tên khác.
- Xin lỗi nhé, - anh cúi xuống với cô, mỉm cười, - Anh thấy buồn cười thật. Thôi, thế là hoà nhé.

Cô gật đầu.
Khu nhà cô gái hiện ra phía trước, còn nhà anh phía sau. Đến cổng vào, cô hỏi:
- Số điện thoại của anh thế nào?
- Em biết mà làm gì? – anh nói.
- Anh sợ à?
- Đâu phải thế.
- Người lớn sợ hết mọi thứ trên đời
- Đúng vậy, - anh đồng ý.
Cô tháo găng để lộ bàn tay thon thả và chìa ra cho anh, bàn tay nhẹ nhàng và lành lạnh... Anh nắm tay cô.
- Thôi chạy vào nhà đi, Iô.
Anh lại bật cười.
Chạy đến cửa cô dừng lại.
- Bây giờ trên tàu điện anh sẽ nhận ra em chứ?
- Còn phải nói, tất nhiên...!
- Hẹn chuyến tàu tới... – Cô giơ tay lên quá đầu,
- ...Chuyến tàu chúng ta cùng đi, - anh thêm.
Trả lời kèm theo trích dẫn