Tiếp...
Maruxia lục tung cái hộp lên và chìa cho cô giáo xem một loạt giấy tờ.
- Đây là hộ chiếu của bà, đây là biên lai thu tiền điện thoại. Đây là thư của bố. Còn đây, trong cái phong bì này là nhúm tóc của cháu khi cháu một tuổi. Đây là những sổ huân huy chương. Đây là mẹ cháu - mẹ cháu là bác sĩ. Trong thời gian chiến tranh mẹ cháu là đại uý phục vụ trong quân y viện. Còn đây là cháu, lúc ấy cháu mới hai tháng.
- Đủ rồi ! cô Anna Invanova đóng hộp lại và nói.
- Đợi một phút – cô giáo thứ hai lên tiếng. Chị hãy đưa cho tôi xem hoá đơn điện thoại, được rồi, xin cảm ơn chị.
Chăm chú nhìn hoá đơn điện thoại, cô bước ra khỏi phòng.
- Maruxia – cô Anna Ivanova gọi bé - tốt lắm. Nghĩa là cháu rất muốn học, đúng không nào?
- Dạ, rất muốn ạ.
- Vậy cháu đã biết làm những gì rồi? Cháu biết đọc chứ?
- Vâng – Maruxia trả lời. Vâng đây, cô xem nhé. Maruxia cúi xuống quyển sách nhỏ và đọc, tay giở sách và bé chỉ tìm thấy những chữ cái quen thuộc:
- Đây là chữ A, đây là chứ U, còn đây là chữ R, cả chữ Я “IA” nữa này. Cháu cũng biết cả viết nữa đấy.
- Được rồi, vậy cháu hãy viết cho cô chữ gì đó. Bút chì cháu đây, giấy của cháu đây.
- Maruxia bắt tay vào viết và viết rất nắn nót. Các cô giáo đứng xem và nhìn thấy bé viết tên mình bằng những chữ cái tròn trịa, lưu loát “Maruxia”.
- Cháu viết vậy đúng không ạ? Bé ngẩng lên hỏi.
- Không được đúng lắm. Hai chữ cái của cháu viết không đúng hướng. Cháu có thấy không?
Và cô Anna lấy bút chì gạch chân hai chữ cái R và IA.
- Đúng rồi ạ, cháu đọc thì đúng nhưng thỉnh thoảng không hiểu sao cháu cứ viết sai.
- Maruxia, hãy nói cho cô biết, cháu là cô bé biết vâng lời đấy chứ?
- Rất vâng lời ạ - Maruxia trả lời.
- Vậy nghĩa là hôm nay cháu đã xin phép mẹ để tự đi đến trường rồi chứ? Maruxia im lặng.
- Cháu hãy trả lời đi, Maruxia –Cô giáo kiên nhẫn hỏi.
- Cháu xin phép rồi ạ - Maruxia lúng búng.
- Vậy mẹ đã cho phép cháu ?
- Không ạ! - Maruxia khẽ thở dài.
- Nghĩa là cháu không vâng lời mẹ?
- Cháu đã không nghe lời ạ. - Maruxia lí nhí.
- Tại sao vậy?
- Cháu không biết…
- Vậy tất cả nghĩa là vì …
- Cháu rất muốn ạ.
- Cháu thấy đấy, như vậy là cháu là cô bé không biết vâng lời rồi.
- Không, cháu vâng lời ạ, nếu cô muốn cứ hỏi ai đó.
-
Có tiếng gõ cửa:
- Có đây, chúng tôi đang hỏi – cô giáo thứ hai nói. Xin mời vào.
Mẹ của Maruxia bước nhanh vào phòng. Bà mẹ thở hổn hển, rõ ràng bà vừa cố chạy nhanh hết sức mình.
Maruxia lăn vào mẹ.
- Mẹ, mẹ ơi, mẹ nói với cô giáo là con biết vâng lời đi.
- Mẹ đã nói rồi - mẹ Maruxia nói - nhưng mẹ sợ các cô giáo không tin mẹ.
- Chào bà Nina Vaxileva, mời bà ngồi – cô Anna Ivanova lên tiếng. Con gái bà đã chìa cho chúng tôi xem rất nhiều giấy tờ, vì vậy chúng tôi biết được tên của bà, số điện thoại gia đình và biết được cả bé Maruxia lúc hai tháng tuổi như thế nào.
- Ôi, Maruxia, Maruxia – bà mẹ thở dài. Cũng may là bà đã không túm được con. Bà có thể phát bệnh mất nếu biết con mất tích thôi.
Maruxia im lặng.
- Vậy nhé, Maruxia, cháu thấy đấy – cô Anna Ivanova nói - Cháu đã không nghĩ về điều này, vậy là cháu mới chỉ nghĩ đến mình. Trong lớp cháu sẽ có khoảng 40 bạn đấy, cháu sẽ hoà hợp với các bạn như thế nào nếu cháu chỉ nghĩ đến mình thôi?
- Cháu không như vậy! – Maruxia tin tưởng khẳng định. Cháu sẽ nghĩ đến tất cả mọi người, rồi cô xem.
- Được rồi, tốt lắm – cô Anna Ivanova nói – cô sẽ nhận cháu vào trường, nhưng cháu không được làm bà sợ nữa nhé và phải biết nghe lời mẹ. Cháu nhớ rằng từ giây phút này gần như cháu đã là học sinh lớp một rồi đấy. Cháu hãy làm sao giữ mình luôn tốt nhé.
- Cháu sẽ cố gắng luôn giữ mình tốt ạ.
- Rồi cô xem!– cô Anna Ivanova nhắc lại lần nữa. Mẹ và Maruxia tạm biệt các cô giáo ra về.
- Đấy, mẹ thấy không – Maruxia cất tiếng - Thế là các cô giáo đã tiếp nhận con rồi, còn mẹ thì lúc nào cũng bảo đến mai, đến mai….
Tuần sau: Maruxia đã không vâng lời bà như thế nào?