Giải quyết vấn đề chính quyền xong rồi, những người bôn-sê-vích quay sang những vấn đề thực tế. Trước tiên là phải tiếp tế thành phố, toàn quốc, quân đội. Từng toán thủy thủ và xích vệ tới xem xét các kho, các nhà ga, đi thăm thuyền bè trên các kênh, đào lên và tịch thu hàng ngàn pút (một pút bằng khoảng 16 ki-lô) thực phẩm do bọn đầu cơ vơ vét. Các phái viên được cử về các tỉnh và với sự giúp đỡ của các Uỷ ban ruộng đất địa phương, tịch thu các kho của các nhà buôn ngũ cốc lớn. Từng đoàn năm nghìn người một gồm lính thủy có vũ khí đầy đủ, được cử xuống phía Nam và đi Xi-bê-ri với nhiệm vụ chiếm lấy các tỉnh còn do bọn bạch vệ giữ, lập lại trật tự và tìm kiếm thực phẩm. Việc chuyên chở hành khách trên con đường xuyên Xi-bê-ri phải ngừng lại trong hai tuần lễ và mười ba đoàn tàu, mỗi đoàn tàu do một ủy viên lãnh đạo, được phái về phía Đông, chứa đầy những tấm dạ và những thanh sắt do các Uỷ ban xí nghiệp thu nhập được để đổi cho nông dân ở Xi-bê-ri lấy lúa mì và khoai tây.
Do Ca-lê-đin nắm các mỏ than miền Đô-nét nên vấn đề nhiên liệu trở nên cấp bách. Xmon-ni cắt điện trong các rạp hát, hiệu buôn và tiệm ăn, rút bớt những chuyến xe điện và tịch thu những kho củi dự trữ của các nhà buôn… Khi các nhà máy ở Pê-tơ-rô-gơ-rát sắp phải đóng cửa vì thiếu than thì những thủy thủ Hạm đội Ban tích gửi đến cho công nhân 200.000 pút than lấy ở hầm than của các chiến hạm…
Khoảng cuối tháng 11, xảy ra những vụ cướp phá các hầm rượu, bắt đầu từ những hầm rượu của Cung điện Mùa Đông. Trong nhiều ngày liền, phố xá đầy những binh lính say nhè. Trong việc này, người ta thấy rõ ngay bàn tay của bọn phản cách mạng; bọn chúng phát trong các trung đoàn những bản đồ chỉ rõ địa điểm các kho chứa rượu. Lúc đầu, các ủy viên ở Xmon-ni còn dùng lời lẽ kêu gọi họ nghe điều phải, nhưng biện pháp đó không có kết quả: tình trạng mất trật tự tăng lên và biến thành những cuộc đánh nhau to giữa binh lính và xích vệ. Cuối cùng, Uỷ ban quân sự cách mạng phải phái các đại đội thủy thủ có súng liên thanh đến và ra lệnh bắn thẳng tay vào bọn gây lộn; một số đông bị chết. Sau đó, những đội quân đặc biệt được lệnh mang rìu tới các hầm rượu và đập vỡ các chai rượu hoặc dùng thuốc nổ phá các hầm rượu…
Các đại đội xích vệ, có kỷ luật và được trả lương cao, ngày đêm thường trực trong các trụ sở của các Xô-viết khu, thay thế dân vệ cũ. Trong khắp các khu, công nhân và binh lính đã bầu ra các tòa án cách mạng nhỏ để xử những vụ phạm pháp nhẹ…
Xích vệ bao vây các khách sạn lớn tại đó bọn đầu cơ vẫn tiếp tục kiếm chác bẫm, và bắt giam chúng lại…
Luôn luôn tỉnh táo và cảnh giác, giai cấp công nhân tự tổ chức thành một hệ thống kiểm sát rộng lớn, dò xét nhà cửa bọn tư sản qua những người hầu và chuyển tất cả những tin tức thu lượm được tới Uỷ ban quân sự cách mạng. Uỷ ban này luôn luôn giáng những đòn bằng bàn tay sắt. Nhờ đó mà khám phá ra vụ âm mưu bảo hoàng do Pu-rích-ki-ê-vích, nguyên ủy viên Viện Đu–ma, cùng một nhóm quý tộc và sĩ quan tổ chức; chúng chuẩn bị một cuộc nổi loạn của các sĩ quan và đã viết thư cho Ca-lê-đin để mời hắn về Pê-tơ-rô-gơ-rát. Cũng bằng cách đó đã khám phá ra vụ âm mưu của bọn K.Đ ở Pê-tơ-rô-gơ-rát; bọn này gửi tiền và người cho Ca-lê-đin…
Nê-ra-tốp, hoảng sợ trước sự tức giận của nhân dân do việc hắn đi trốn gây ra, trở về nộp những hiệp ước cho Tơ-rốt-xki. Tơ-rốt-xki bèn cho công bố ngay những hiệp ước đó trên báo Sự thật khiến cả thế giới phẫn nộ.
Một sắc lệnh được ban hành tăng cường thêm những hạn chế về tự do báo chí, tuyên bố rằng các cơ quan chính thức của chính phủ giữ độc quyền làm quảng cáo. Để phản đối lại, các báo khác đình chỉ. Mãi ba tuần sau, các báo đó mới chịu tuân theo.
Trong các bộ, những cuộc bãi công của viên chức những hành động phá hoại và cản trở đời sống kinh tế bình thường vẫn tiếp diễn. Làm hậu thuẫn cho Xmon-ni chỉ có ý chí của quần chúng, lớn lao nhưng chưa được tổ chức; chính nhờ có sự ủng hộ của quần chúng mà Hội đồng ủy viên nhân dân đã lãnh đạo thắng lợi hoạt động cách mạng quần chúng chống kẻ thù. Bằng những tuyên ngôn hùng hồn tung đi khắp nước Nga, Lê-nin dùng những lời giản dị giải thích cho nhân dân về cách mạng; ông hô hào nhân dân tự mình nắm lấy chính quyền trong tay, dùng vũ lực đập tan sức kháng cự của các giai cấp hữu sản, dùng vũ lực nắm lấy các cơ quan chính quyền. Trật tự cách mạng! Kỷ luật cách mạng! Kế toán chặt chẽ và kiểm sát gắt gao! Không đình công! Không lãn công!.
Ngày 2- tháng 11, Uỷ ban quân sự cách mạng ra bản cảnh cáo sau đây:
Các giai cấp giàu có chống lại Chính phủ Xô-viết mới, chống lại chính phủ công nông binh. Bè lũ của chúng cản trở công việc của các viên chức, kêu gọi nhân viên ngân hàng ngừng làm việc, tìm cách cắt đứt liên lạc bằng đường sắt và bằng bưu điện.
Chúng tôi cảnh cáo chúng là chúng chơi với lửa. Nước nhà và quân đội bị nạn đói đe dọa. Để chống nạn đói, điều cần thiết là các cơ quan phải làm việc đều đặn. Chính phủ công nông đang áp dụng tất cả những biện pháp cần thiết để đảm bảo những nhu cầu của nước nhà và của quân đội.
Chống lại những biện pháp đó tức là phạm một trọng tội đối với nhân dân. Chúng tôi cảnh cáo các giai cấp giàu có và bè lũ của chúng rằng nếu sự phá hoại không ngừng và nếu việc tiếp tế bị gián đoạn thì chúng sẽ là những kẻ đầu tiên phải chịu đựng.
Các giai cấp giàu có và bọn đồng lõa sẽ bị tước quyền được lĩnh thực phẩm. Tất cả những kho dự tữ của chúng sẽ bị trưng thu và tài sản của những thủ phạm chính sẽ bị tịch thu.
Chúng tôi đã làm tròn nhiệm vụ khi báo trước cho những kẻ chơi với lửa biết.
Chúng tôi tin rằng nếu những biện pháp gắt gao đó trở nên cần thiết, chúng tôi sẽ được toàn thể công nhân, binh lính và nông dân hoàn toàn tán thành.
Ngày 22 tháng 11, trên các tường thành phố thấy dán đầy tờ yết thị dưới đây:
Hội đồng ủy viên nhân dân đã nhận được của ban tham mưu mặt trận Bắc điện văn khẩn sau đây:
“Không thể tri hoãn được lâu hơn nữa; đừng để chúng tôi chết đói. Từ mấy ngày hôm nay, quân đội mặt trận Bắc không còn một mẩu bánh mì nào; số lương khô dự trữ tới nay vẫn để nguyên, nay phải đem ra phân phát, và chỉ trong hai ba ngày nữa sẽ hết. Các đại biểu của các quân đoàn đã phải tuyên bố rằng nhất thiết phải chuyển một cách có kế hoạch một phần binh lính về hậu phương, đề phòng trong vài ngày nữa sẽ bắt đầu có một sự tan rã hoàn toàn trong quân đội, vì binh lính đang chết đói, kiệt sức sau ba năm chiến tranh trong chiến hào, ốm đau, thiếu quần áo, không có giày, mất trí vì những thiếu thốn vượt quá sức con người.”
Uỷ ban quân sự cách mạng loan báo cho quân đội thường trú và công nhân Pê-tơ-rô-gơ-rát biết tình hình đó. Phải thi hành ngay những biện pháp kiên quyết nhất. Tuy nhiên, những viên chức cao cấp trong các cơ quan chính phủ, các nhà ngân hàng, kho bạc, ngành đường sắt, bưu điện phá hoại sự hoạt động của chính phủ hiện đang cố gắng tiếp tế cho mặt trận.
Uỷ ban quân sự cách mạng cảnh cáo những kẻ phạm tội đó một lần cuối cùng. Nếu chúng kháng cự hoặc chống đối, những biện pháp gắt gao sẽ được áp dụng, tương xứng với tội lỗi của chúng.
Quần chúng công nhân và binh lính sôi sục căm thù làm rung chuyển khắp nước Nga. Tại thủ đô, công chức và nhân viên nhà ngân hàng tung ra hàng trăm bản tuyên bố và kêu gọi để phản đối và tự bào chữa. Dưới đây là một bản:
Toàn thể đồng bào chú ý!
Ngân hàng Quốc gia đóng cửa.
Vì sao?
Vì những hành động cường bạo của bọn bôn-sê-vích đối với Ngân hàng Quốc gia đã làm cho không thể tiến hành được công việc. Lần đầu tiên, các ủy viên nhân dân đến yêu cầu đưa mười triệu rúp, ngày 27 tháng 11, họ lại đòi những hai mươi nhăm triệu, mà không hề đưa một lý do nào về việc sử dụng số tiền đó…
Chúng tôi, những viên chức của Ngân hàng Quốc gia, chúng tôi không hề tham gia vộêc cướp phá tài sản của quốc gia được. Chúng tôi đã ngừng làm việc…
HỠI ĐỒNG BÀO! Tiền của Ngân hàng Quốc gia là tiền của đồng bào, là tiền mà đồng bào đã kiếm được bằng công sức, mồ hôi và máu.
HỠI ĐỒNG BÀO! Đừng để tài sản của Quốc gia bị cướp phá. Hãy bảo vệ chúng tôi chống lại những hành động cường bạo rồi chúng tôi sẽ trở lại làm việc ngay tức khắc.
- Các nhân viên Ngân hàng Quốc gia.
Liên tiếp xuất hiện các bản tuyên bố của bộ Tiếp tế, bộ Tài chính, Uỷ ban tiếp tế đặc biệt. Tất cả các bản tuyên bố đều viện cớ rằng vì Uỷ ban quân sự cách mạng mà các viên chức không sao làm việc được, và kêu gọi dân chúng ủng hộ họ chống lại Xmon-ni. Nhưng quần chúng công nhân và binh lính không tin những lời đó; nhân dân tự xác định rõ rằng chính các viên chức phá hoại, làm cho quân đội và dân chúng đói. Ngoài đường phố giá lạnh, những dãy người xếp hàng mua bánh mì ngày một dài thêm, nhưng người ta không nguyền rủa chính phủ như dưới thời Kê-ren-xki nữa, mà nguyền rủa bọn công chức, bọn phá hoại; là vì chính phủ ngày nay là chính phủ của họ, là các Xô-viết của họ, mà các viên chức ở trong các bộ chống đối lại…
|