Ðề tài: Konstantin Simonov
View Single Post
  #32  
Cũ 09-06-2008, 14:53
butgai's Avatar
butgai butgai is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 155
Cảm ơn: 189
Được cảm ơn 239 lần trong 81 bài đăng
Default

Xin phép lạc đề tí, nhưng quả thật Butgai quá choáng khi đọc những "bài thơ" như thế này của Trần Dần, người đã từng được tặng giải thưởng Văn học nghệ thuật gì đó vì những sáng tạo ngôn ngữ kiểu này.


Quả đạt

Ở quả thoạt
tôi hát - tôi mát - tôi xạt
tôi ngạt - tôi thạt - tôi đạt
tôi phạt - tôi lạc tạc
tôi tác vác - tôi xốc lốc
tôi thúc - tôi múc - tôi xúc
tôi đúc - tôi khục - tôi pục
tôi đục - tôi đoác
tôi tát - tôi tạt - tôi vạc
tôi đạc... tôi nhìn gừm gựt...
tôi ghì xồn xột...
ở quả đạt


Sạch

Công viên chiều sạch
thạch ngày...
thơm giày
mây mài - lai bùn - chun quần - thăn mần - gương trần - mâm đùi - mui nhài - co cài - xoong nồi - vai mùi - dui kèo - kheo đồng hồ - thơ cờ - lơ rèm - tim phèn
bùn sen... men đèn

Công viên chiều sạch
thạch ngày... sao mát

ngọt nhoát - soạt nách - hạch thoát - ngoạt xếch - lệch vát - hát - ngát - cát - thát vát - vạt thía - mía - khía - tía - lía phía - tôi ngiá - quạt thoạt - loạt hoạt - lath nhạt - lạc loác - ngoạc lác - làn nhàn - sao - sột soạt - thạch ngày

Các bác thử cho ý kiến nhé!

Còn dưới đây la trích 1 bài bình luận:

CÁI THỪA TRONG NGHỆ THUẬT- ĐỖ MINH TUẤN

Trong Mùa sạch, Trần Dần đã thể hiện một thi pháp độc đáo và bản lĩnh: thi pháp kiên nhẫn của người cầu kinh. Một thi sĩ uyên bác như ông đã từng có những bài thơ súc tích đến mức như đánh đố, giờ đây lại viết bằng cái giọng kể lể chi ly vừa quanh quẩn vừa lảm nhảm: "Tỉnh sạch/ Thành uỷ sạch/ Chi uỷ sạch/ Gạo sạch/ áo sạch/ Cao xạ sạch/ Ðảo sạch/ Duyên sạch/ Nền sạch/ Bền sạch/ Lực sạch/ Tăng năng sạch/ Mức sạch/ Mực sạch/ Ngực sạch...". Có những đoạn lảm nhảm đến ma mỵ, ám ảnh: "Pháo ất tỵ mạng nội thành ất tỵ/ Gái ất tỵ mạng gạo thừa ất tỵ/ Ngực ất tỵ mạng luận chương ất tỵ/ Thủ đô ất tỵ mạng mưa ất tỵ/ Hy vọng ất tỵ mạng phố phường ất tỵ/ Tua rua ất tỵ mạng dẻ xoan ất tỵ/ Ðại thắng lợi ất tỵ mạng non sông ất tỵ..." Ðọc những đoạn thơ trên ta vừa nghe cái âm hưởng cầu kinh gõ mỏ của các bà làm lễ trong chùa, cảm được cái linh thiêng của dân tộc trong những cầu nguyện và nghi lễ rất thân quen, lại vừa thấy cái tâm thế của nhà thơ trân trọng cuộc đời, trân trọng từng điểm mốc thời gian, từng mảnh đời chi tiết. Trong thái độ thi ca của Trần Dần có dáng dấp lam lũ tội nghiệp của bà mẹ nông dân Việt Nam nghèo, đang lau sạch từng đồ vật, kiểm kê tính đếm từng đồ vật, cả những cái chổi cùn rế rách cũng vô cùng gắn bó và quý giá, không thể bỏ đi, không cái gì thừa. Ðó là cái văn minh bảo tàng của những người nghèo nặng tình nặng nghĩa. Nó đối lập với kiểu văn minh của nhà giàu kỹ thuật cao, sẵn khăn giấy, bút bi và những thứ đồ hộp lạnh lùng dùng xong vứt bỏ không lưu luyến, không kỷ niệm, cũng khác hẳn với văn minh máy giặt cho tất cả vào làm sạch đồng loạt bằng một cú bấm nút nhẹ nhàng, đơn giản, dửng dưng. Cái kể lể tham tham của Trần Dần là phát lộ cái tâm lý trân trọng cái cụ thể của người Việt, cái gắn bó ân tình của người nông dân với những đồ vật nghèo cũ rách đã theo mình đằng đẵng bao năm. Không thể lấy vật này thay vật kia, lấy người này thay người kia, vì mỗi vật, mỗi người là một vương quốc riêng một kỷ niệm riêng đầy giá trị và máu thịt. Nếu có một Mùa sạch trời cho, thì cái sạch đó phải đến với từng người từng vật . Nếu có một mùa xuân trời tặng thì xuân ấy toả rạng trong từng con người cụ thể và công việc cụ thể của người đó: Nữ thợ cấy xuân cấy xuân / Nữ thợ tiện xuân tiện xuân / Nữ tự vệ xuân xạ kích xuÊn / Nữ vận động viên xuân thi xuân... Và mỗi một vật một người cụ thể, dù chỉ là một điểm mốc thời gian bình thường như năm ất tỵ cũng có thể được toả lan nhân cách mình vào trong từng ngõ ngách của cuộc đời.
Thế giới thơ Trần Dần trong Mùa sạch là một nhà gương, các gương phản chiếu nhau, hình trong hình, gương soi gương, luỹ thừa lên cuộc đời đúng như nhà thơ Dương Tường đã nói. Khi bước vào nhà gương, ta thấy hình ảnh ta trùng điệp, lặp lại, khi cao khi lùn, khi méo khi nghiêng, nhưng không có hình ảnh nào là thừa cả. Vì đó là hình ảnh của ta, nó đa bội phiêu diêu trong một cuộc chơi, một cách chơi, ta không thể đem nó làm bội số chung của cuộc đời, nhưng ta thẩm định được niềm vui trong lễ hội của khoảnh khắc. Mùa sạch là một nhà gương, là một lễ cầu kinh, một bảo tàng ấn tượng về một thời, một cõi. Ðọc chưa quen, ta thấy thơ có vẻ lặp và thừa, nhưng hiểu luật chơi nghệ thuật của thơ Trần Dần, ta thấy cái lặp cái thừa đó lại chính là thi pháp, là tâm linh, là bóng dáng cuộc đời trì trệ, khổ nghèo, quanh quẩn và tính đếm, là âm vang tôn giáo như những lời nguyện cầu nhẫn nại của chúng sinh trong những mái chùa giản dị quanh ta.
Nhiều khi trong nghệ thuật, cái ta tưởng thừa và lặp dường như vô tích sự có thể vứt bỏ đi, nhưng chúng lại tối cần thiết cho một kiểu thi pháp giống như hơi thở ra của sinh vật hay cái đuôi áo dài tha thướt của mỹ nhân.

Thay đổi nội dung bởi: butgai, 09-06-2008 thời gian gửi bài 14:57
Trả lời kèm theo trích dẫn