View Single Post
  #71  
Cũ 03-05-2014, 14:25
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Trời Hải Lăng - Quảng trị rực nắng cuối tháng tư, nắng như đổ lên đầu của tất cả những người tham gia thả hoa trên mặt sông Ô giang (Mỹ chánh). Nắng chói chang mà đầu trần không mũ, nhưng đang ở giữa dòng sông chạy ngược lên khoảng 2 km nên đành chấp nhận cái nắng dữ dội ấy. sau khi tất cả các thuyền dừng lại và đồng loạt thả hoa xuống mặt sông, bỗng dưng trời tối sầm, lác đác đâu đó vài hạt mưa lấm tấm trên mặt như thể ai đang khóc... Diều kỳ lạ đó đã đem lại cho chúng tôi bầu không khí mát mẻ cho đến khi tất cả thuyền tham gia thả hoa đậu bến, người cuối cùng lên bờ cũng là lúc trên mặt sông Ô giang lại rực nắng gắt gao, rực màu vàng đỏ của hoa trên mặt sông...

Hầu như những con người đang yên nghỉ dưới lòng sông Ô giang đều không được vớt lên. Họ đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng sông quê hương. Có một điều hầu như chưa ai nhắc đến: chính nơi đây xác của bộ đội giải phóng, bộ đội địa phương, dân quân du kích và rất nhiều những xác mang quân phục của chính quyền Sài gòn... Họ cũng có dòng máu đỏ, da vàng như chúng ta. Xin cầu mong cho những linh hồn đã khuất nơi cõi tuyền được an nghỉ, siêu thoát miền cực lạc.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Dưới đây là bức ảnh của chúng tôi chụp đẻ kỷ niệm sau một thời gian 38 năm chúng tôi gặp lại nhau sau cuộc chiến. đó là những thủ trưởng cũ trực tiếp chỉ đạo chúng tôi khi giáp trận. Bên cạnh tôi, chính ủy Thân. tiếp theo là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trần Hữu Bào...


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Chúng ta ngược thời gian của lịch sử sẽ rõ hơn.

Năm 1966, tiểu đội Bùi Ngọc Đủ đã anh hùng chiến đấu chống lại quân Mỹ ở Khe sanh - 1 người tiêu diệt 20 lính Mỹ.

Xin mời các bạn giải lao nghe bài hát: Ơi Dòng Suối La La sáng tác Huy Thục do ca sĩ Lan Anh thể hiện.

Những đến năm 1968 chúng ta đã có thêm những gương mặt khác như chiến sĩ Trần Hữu Bào, khi đó 19 tuổi đã anh dũng giữ vững điểm cao 595 khu vự sân bay Tà cơn của mỹ.

Và dưới đây là những ghi chép của tư liệu tôi sưu tầm về sự kiện lịch sử của trung đoàn 66 sư 304: Một tiều đoàn thuộc lữ 3 ky binh đổ xuống Làng Cát ngày 2 tháng 4 thì ngày 3 tháng 4 đánh ra Làng Khoai. Chúng định diệt chốt Làng Khoai, sau đó cùng với bọn ở Động Che Riêng, điểm cao 471 và bọn từ Tà Cơn đánh ra, tạo thành thế hợp vây để diệt các lực lượng chốt của ta ở tây nam và đông nam Tà Cơn. Suốt ngây hôm đó, địch tiến công 7 lần nhưng không vượt qua được Làng Khoai, ta diệt 70 tên (có 2 thiếu tá), bắn rơi một trực thăng. Đại đội phó Bùi Ngoãn bị thương vào chân vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Ngày 5 tháng 4, ta lại bẻ gãy 5 đợt tiến công của địch, diệt 170 tên. Trong lúc đó, ở Tà Cơn địch cũng cho lực lượng đánh ra các chốt của ta; 59 tên thuộc tiểu đoàn 37 biệt động quân bị diệt. Qua hai ngày 6 và 7 tháng 4, chốt Làng Khoai vẫn đứng vững, bộ phận thương binh ta nằm phía sau chốt đã dùng tiểu liên và lựu đạn bẻ gãy một cánh quân vu hồi của địch. Tiều đội trưởng Nguyễn Văn Ngọc chỉ còn một mình nhưng khi thấy địch cụm lại, đồng chí đã bí mật luồn sâu đánh vào trận địa của chúng. 14 giờ 50 phút ngày 7 tháng 4, trên chốt Làng Khoai ta chỉ còn 4 đồng chí. Bọn địch cơ bản đã chiếm được trận địa, nhưng chúng không dám lùng sục mà chỉ gọi trực thăng đến lấy xác đồng bọn. Đồng chí Phó lúc ấy đã bị thương, khi tỉnh lại thì thấy trực thăng hạ cánh, địch đang tranh nhau lên máy bay. Phó đã ném ba quả lựu đạn và bắn một tràng tiểu liên diệt cả máy bay và bọn địch. Chốt Làng Khoai với 20 tay súng, sau được tăng cường thêm một bộ phận của tiểu đoàn rút từ chốt 1 và 2 về, đã quần nhau với địch suốt 5 ngày đêm; địch bị diệt gần 400 tên, trong đó có hai tên thiếu tá Mỹ. Nồi bật nhất trong các trận đánh giữ chốt là chiến công của 5 dũng sĩ trên đồi 595. Điểm cao 595 có hai mỏm nằm ở phía tây cụm cứ điểm Tà Cơn 1 ki-lô-mét, trước kia là nơi trú quân của địch, nên chúng đã làm đường xe tăng đi qua yên ngựa. Trung đội 1 đại đội 5 được giao chốt ở đây: tiểu đội 1 và 2 có 3 đồng chí chốt ở mỏm thấp; 2 khẩu 12,7 ly và 1 khẩu cối 60 bố trí ở khu vực yên ngựa cạnh đường xe tăng; còn tiểu đội 3 có 5 đồng chí do đồng chí Ninh trung đội phó chốt ở mỏm cao nhất, tiểu đội này chia làm hai tổ: tồ một gồm 4 đồng chí có 1 trung liên do tiểu đội trưởng Đợi và trung đội phó trực tiếp chỉ huy, tồ hai có 2 đồng chí. Trận địa chốt này được xây dựng từ đầu chiến dịch, nên anh em đã củng cố khá tốt, hầm ẩn nấp làm kiểu chữ A, có ba nhánh hào vươn ra 3 hướng dài từ 5 đến 7 mét, có hố bắn, có trận địa chính, phụ và dự bị. Liên lạc giữa các hầm đến tiểu đội trưởng và trung đội bằng dây buộc các ống bơ, ban đêm ngủ thì dây buộc vào chân tổ trưởng. Suốt từ đầu chiến dịch vây lấn, chốt 595 đã gây khốn đốn cho địch, nên chúng đã dùng phi pháo oanh tạc nhiều lần. Ngày 6 tháng 4 sau khi đổ quân được bốn ngày địch đã tổ chức đánh chiếm 595. Địch chết 120 tên, có 40 tên phơi xác trước trận địa của tiểu đội 3. Ta mới có chiến sĩ Thu bi thương. Ngày 7 tháng 4, chúng lại tiếp tục cuộc đánh chiếm chốt. Sau nhiều đợt xung phong bị bẻ gãy lúc 16 giờ địch lại đổ thêm một đại đội kỵ binh bay xuống cao điểm 832 đã tăng cường lực lượng tiến công. Bỏ cả quy luật ngày đánh, đêm nghỉ, địch đã đánh cả đêm và 20 giờ hôm đó, chúng đã chiếm được công sự của tỏ một và một số hầm dự bị của tổ hai. Tiều đội 3, tiểu đội trưởng Đợi hy sinh, trung đội phó Ninh và một chiến sĩ nữa bị thương. Trên trận địa chính chỉ còn chiến sĩ Trần Hữu Bào, 19 tuổi đời một tuổi quân, anh đã băng bó cho hai đồng chí bị thương và đưa các đồng chí ấy về hầm dự bị, còn một mình ở lại tiếp tục chiến đấu. Anh nhặt nhạnh 20 quả lựu đạn, súng B40, tiểu liên, để săn ở các hố bắn và một mình đánh địch, giữ vững trận ta. Địch không dám đánh tiếp. Lúc này, Bào nghĩ muốn giữ được trận địa và bảo vệ được thương binh thì phải chủ động đánh chúng. Anh đã bò ra khỏi hầm, dùng B40 và lựu đạn đánh vào cụm quân của địch. Nhờ tiếng B40 và lựu đạn của Bào mà đại đội biết rằng trận địa của tiều đội 3 vẫn còn. Đơn vị đã cho người lên đón Bào và đưa thương binh tứ sĩ về phía sau. Như vậy là hơn một tiểu đoàn địch quần nhau với 6 chiến sĩ ta suốt hai ngày mà không chiếm được mỏm cao của điểm cao 595; chúng đã bị diệt gần 200 tên. Bào diệt 79 tên, Ninh 25 tên, Bút 16 tên, Phiệt 17 tên, Thu 8 tên và Đợi 5 tên. Ta hy sinh một, bị thương bốn.Cũng trên chiến trường Khe Sanh, năm 1966 tiều đội Bùi Ngọc Đủ đánh địch ở suối La La đã nêu kỷ lục 1 diệt 20. Nay trên điểm cao 595, tiều đội Trần Hữu Bào đã nêu ký lục 1 diệt 40. Cuối chiến dịch, đồng chí Trần Hữu Bào đã được Quốc hội và Chính phủ tuyên dương danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
__________________
hongduccompany@gmail.com
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Huonghongvang (09-05-2014)