Trong số các nhà rân chủ, Klitschko có gương mặt sạch sẽ nhất. Anh ta có sự nghiệp thể thao quyền Anh lẫy lừng, với nhiều danh hiệu cao quí. Cùng với đó là thu nhập cao trong nhiều năm. Và nếu khéo đầu tư làm ăn, thì tài sản cũng có thể lên đến vài trăm triệu đô la (Mike Tyson có khoảng $400 triệu lúc đỉnh cao). Chưa là tỷ phú đô la nhưng sạch sẽ. Đảm bảo cho Klitschko có được một lượng khá lớn cử tri bỏ phiếu. Điều này cho thấy cách tiếp cận của EU là thực tế hơn Mỹ.
Arseniy Yatsenyuk làm chính khách nên cũng không quá giầu, ngoại trừ gia đình dòng họ là giàu có. Còn tay tân phát xít Tyahnibok không phải là nhà giàu ở Ukraina.
Ngoài Rinat Akhmetov ($15 tỷ, thứ 47) đã đề cập, còn có Victor Pinchuk ($3,8 tỷ, thứ 56), Pyotr Poroshenko ($1,6 tỷ, thứ 931), Ihor Kolomoisky, Dmitro Firtash, Shehiy Kurchenko, và hơn một tá tỷ phú, trăm triệu phú đô la nữa.
Những biểu tình viên tại Kiev chịu trách nhiệm chủ yếu về sự sụp đổ của TT Ukraina. Nhưng điều đó đã có được bằng hậu thuẫn quan trọng bởi các đầu sỏ chính trị mạnh nhất của đất nước. Trước tình thế bắt buộc, chính các đầu sỏ cũng đã dự tính nước cờ khác.
Không ai nói với nghị sĩ Ukraina Yuri Blagodir rằng phải có sức khỏe thật tốt để làm một ông nghị. Nhưng cuối hôm 20-2-2014, khả năng chạy thật nhanh đột nhiên trở thành một kỹ năng hết sức quan trọng. Ngay trước 10 giờ sáng, quốc hội Kiev cuối cùng đã nhóm họp trong một nỗ lực tìm cách thoát khỏi hỗn loạn leo thang đang đè nặng đất nước.
Ít ai để ý, các biểu tình viên ôn hòa đã được bổ xung bằng cả chục ngàn tên thành viên của các nhóm cựu hữu như Svoboda và Right Sector.
Tiếng súng vang lên, các vụ nổ làm rung chuyển trụ sở chính phủ và cảnh sát đặc nhiệm lao đến hiện trường. Phe đối lập, như người ta nói, có ý định xông vào tòa nhà quốc hội và chính phủ. Nghị sĩ Yuri Blagodir đã 40 tuổi, bỏ chạy lên đường cùng với các đại biểu khác, ra khỏi tòa nhà quốc hội lánh xa khỏi trung tâm thành phố. Họ cảm thấy như đang chạy vì tính mạng của mình - một nhóm các nghị sĩ đã bị săn đuổi bởi những cử tri mà họ đại diện như Blagodir. Nhưng Blagodir vẫn còn là may mắn, đã có những nghị sĩ khác bị đánh đập đến chấn thương ngay ở cửa vào phòng họp. Đó là khủng bố!
Lý do là rõ ràng. Cuộc nội chiến dường như không còn chỉ đơn thuần là một khả năng lý thuyết. Các tay súng bắn tỉa đã bắn vào người biểu tình ở trung tâm thành phố, giết chết hàng chục với phát đạn vào đầu, cổ hoặc ngực. Sau này cho thấy, chúng đã núp trên tầng cao tòa nhà phe Maidan chiếm giữ. Đoạn nói chuyện giữa chủ tịch Ủy ban an ninh và hợp tác EU - ngoại trưởng Estonia cho thấy họ biết việc này.
Vào lúc cao trào bạo loạn quảng trường Độc Lập, cũng là lúc ngoại trưởng Ba Lan Radoslaw Sikorski, Frank-Walter Steinmeier của Đức, Laurent Fabius của Pháp, đang nỗ lực thương thảo với Yanukovych để thiết lập lại hòa bình.
Các đại biểu quốc hội, khi đó, đã bắt đầu tranh luận về một giải pháp khủng hoảng của riêng mình – trong khi những kẻ khác đã đổ thêm dầu vào lửa. Cựu Ttg Yulia Tymoschenko, khi đó vẫn còn bị nhốt ở Kharkov cho rằng, nhiều cái chết ở Kiev là kết quả của "cuộc đàm phán với chế độ độc tài và là vô vọng ngay từ đầu." Đó là bản chất một kêu gọi lật đổ bạo lực.
Tuy nhiên, khi đó, đã từ lâu rõ ràng rằng một giải pháp cho cuộc khủng hoảng sẽ không thể tìm thấy trên quảng trường Độc lập. Cũng không phải sẽ đến từ Moscow, Washington, Berlin hoặc Brussels .Thay vào đó, nó sẽ phải đến từ quốc hội - cùng với những người ủng hộ tổng thống. Phe đối lập đã phải đối mặt với nguy cơ đối mặt với chiến thắng của phe tổng thống để thiết lập một số đông chính trị.
Hơn bất cứ điều gì, tuy nhiên, phe đối lập đã đạt được một thỏa thuận với 2 kẻ kiểm soát khoảng một nửa nghị sĩ bên phe Yanukovych: Rinat Akhmetov và Dmitry Firtash, 2 đầu sỏ chính trị có ảnh hưởng nhất trong cả nước.
"Cả 2 đầu sỏ biết, Yanukovych đổ, họ sẽ là kẻ thua cuộc lớn nhất. Đó là lý do tại sao họ đã làm tất cả mọi thứ để ngăn chặn một giải pháp cấp tiến mà những kẻ biểu tình Maidan tìm kiếm," Vadim Karasev nói, ông ta là cố vấn cho cựu TT Viktor Yushchenko, kẻ lên nắm quyền sau cách mạng Cam năm 2004 và một thời gian ngắn sau đó mâu thuẫn gay gắt với đồng minh một thời của mình - Tymoshenko. Hiện nay, Karasev vẫn là một trong những cố vấn quan trọng nhất của Ukraine.
Cuộc gặp của chúng tôi với Karasev diễn ra ở nhà hàng cà phê tại khách sạn Premier Palace, đối diện với tượng đài Lenin và nó bị kéo đổ bởi bọn dân tộc cực đoan tháng 12. "Nếu ông Yanukovych cố để giải quyết khủng hoảng bằng bạo lực, ông ta đã có thể thất bại, và các đầu sỏ chính trị cũng sẽ thất bại," Karasev nói. "Tymoshenko sẽ thay ông ta ngay lập tức và khi đó chúng tôi sẽ thấy một sự lặp lại của những gì đã xảy ra sau cuộc cách mạng Cam: tước đoạt của nhà giàu. Nhưng tất cả các chính trị gia Ukraina phụ thuộc vào họ. Những người đã trở thành người giàu có nhờ Yanukovych muốn bảo đảm tài sản cho họ."
Akhmetov quan trọng hơn trong cả 2. 47 tuổi và tài sản trị giá 15 tỷ USD, kẻ đứng đầu tập đoàn Hệ thống quản lý vốn (System Capital Management), kiểm soát hơn 100 công ty với khoảng 300.000 nhân viên. Bao gồm luyện kim và nhà máy sản xuất ống thép, ngân hàng, các công ty bất động sản, các doanh nghiệp điện thoại di động và một công ty truyền thông lớn. Ông ta là kẻ thống trị có máu mặt của vùng Donbass, quê hương của ngành công nghiệp nặng Ukraina, và sở hữu đội bóng Shakhtar Donetsk. Ông ta cũng là một trong những lãnh đạo của đảng Các khu vực của ông Yanukovych.
Những người biểu tình Ukraina đã đặt cược cho ngựa của ông ta ở cả Donetsk và London. Họ tấm biển đọc thấy: "Chỉ cần một cú điện thoại từ ông và và giết chóc sẽ dừng lại".
Chỉ có một lần Akhmetov đã thể hiện mình với những người biểu tình. Ông ta đã lái chiếc Mercedes của mình đến và nói với họ rằng đã chuẩn bị để nói chuyện. Điều tồi tệ nhất đối với ông ta, như ông ta nói, là "không còn có thể bước dài qua Donetsk và hít thở không khí Ukraina." Kẻ khởi đầu "từ số 0" 25 năm trước, như ông ta thích nhấn mạnh, không muốn thuộc về những kẻ thua cuộc.
Ông ta xuất thân từ một gia đình thợ mỏ nghèo. "Chúng tôi sống chỉ trong 20 m2 và không có nhà vệ sinh hoặc bồn rửa trong nhà". Nhưng sau đó, vào đầu những năm 1990, sau sự sụp đổ của Liên Xô, ông ta đã kiếm được món tiền triệu đầu tiên nhờ buôn bán than ở mỏ Donetsk.
Không ai biết ông ta vào lúc ấy và ông ta chỉ bước vào ánh đèn sân khấu khi Akhat Bragin, chủ tịch đội bóng đá Shakhtar, bị ám sát bí hiểm trong một vụ nổ mùa bóng 1995. Bragin là bố già ở Donetsk.
Akhmetov đã từng làm ăn với Bragin và trở thành kẻ kế nhiệm tại đội bóng Shakhtar. Ngay trước đó, ông ta đã thành lập ngân hàng đầu tiên của mình ở Donetsk. Ông ta thổ lộ rằng mình trở nên giàu có nhờ "một vài thương vụ nguy hiểm ngay sau khi Liên Xô tan rã".
Một thời gian ngắn sau, cựu cơ khí ô tô Viktor Yanukovych, từng bị kết tội cướp và hành hung, lên làm người đứng đầu chính quyền khu vực Donetsk. Mối quan hệ làm ăn nảy nở giữa Yanukovych và Akhmetov - cuối cùng phát triển thành một tình bạn. Khi Yanukovych trở người đứng đầu chính phủ tại Kiev năm 2002, sự nghiệp của Akhmetov thăng tiến trông thấy.
Nhà tài phiệt mới nổi dĩ nhiên ủng hộ Yanukovych tranh cử TT năm 2004, sau khi tìm cách có được sự hỗ trợ của Nga và sau đó là thất bại từ những cáo buộc gian lận cùng cuộc cách mạng cam nổ ra – mọi thứ cũng bắt đầu thành nghiệt ngã cho Akhmetov. TT mới Yushchenko bắt đầu tịch thu tập đoàn thép của ông ta, và kết tội ông ta đã chiếm đoạt nó bất hợp pháp.
Năm 2005, Akhmetov bị buộc tội tham gia vào các tội phạm kinh tế và cảnh sát bắt đầu bố ráp tài sản và văn phòng của Akhmetov. Ông ta đã trốn sang Monaco và ở đó một thời gian tránh sự khó chịu ở nhà. Cuối cùng, mặc dù, đã trở về và trở thành kẻ tài trợ chính của đảng Các khu vực cho ông Yanukovych. Khi Yanukovych cuối cùng đã trở thành nguyên thủ quốc gia năm 2010, tương lai có vẻ tươi sáng với Akhmetov.
Nhà tài phiệt thứ 2, Dmitry Firtash, 47 tuổi, đi theo con đường tương tự để đến với sự giàu có của mình. Sau khi phục vụ trong quân đội, ông ta làm lính cứu hỏa và bắt đầu sự nghiệp làm ăn của mình với một vụ buôn bán kiếm được 50000 đô la tiền lời: Tại Hồng Kông, ông ta bán 4000 tấn sữa biển thủ từ Ukraina để mua bông từ Uzbekistan.
Sau đó, ông ta đến Mat-xcơ-va, sống trong khách sạn Rossiya, nằm đối diện điện Kremlin. Nó là nơi các doanh nhân Xô Viết tụ tập và ở đó, ông đã làm quen với các nhân vật quan trọng trong ngành công nghiệp khí đốt tự nhiên của Turkmenistan. Ông ta nhanh chóng tham gia làm ăn, nhận khí đốt tự nhiên đổi thực phẩm.
Ông ta cũng phất rất nhanh, mua một nhà máy hóa chất ở Estonia và sau đó mua một công ty Áo trong lĩnh vực vận chuyển khí tự nhiên. Năm 2004, ông ta tham gia với công ty khí Nga Gazprom trong việc mở công ty RosUkrEnergo chuyên về vận chuyển khí tự nhiên đến Tây Âu.
Đó là công ty mà sau này đã đặt ông ta vào thế đối đầu với cuộc cách mạng cam: Một giao kèo đáng ngờ năm 2009 giữa Ttg Yulia Tymoshenko và người đồng cấp Nga Putin đã làm tiêu tan kinh doanh của Firtash. Ông ta và Tymoshenko đã trở thành 2 kẻ thù ác liệt.
Khi Yanukovych lên nắm quyền, đó là thời cơ tốt cho Firtash. Ông ta đã mở rộng đế chế của mình và ngày nay, với tập đoàn truyền thông Inter Media Group, kiểm soát một số kênh truyền hình.
Có, tất nhiên, sự khác biệt giữa Akhmetov và Firtash. Một là tài sản Firtash có giá trị ít hơn 1 tỷ đô la, trái lại với Akhmetov là đồ sộ. Hơn nữa, Firtash làm việc chặt chẽ với các đối tác ở Nga trong khi đế chế kinh doanh của Akhmetov tập trung hơn vào châu Âu.Nhưng cả 2 đã phân chia sân chơi chính trị với nhau và họ kiểm soát quang cảnh chính trị của đất nước như thể đó là một liên doanh làm ăn. Các vị trí quan trọng, cho dù trong các bộ hay trong quốc hội, tất cả đều bị nắm giữ bởi 2 kẻ này. Bộ trưởng Kinh tế của Yanukovych, ví dụ, đến từ phe của Akhmetov trong khi phó thủ tướng, phụ trách vấn đề khí đốt tự nhiên, thuộc về Firtash. Đó là một cuộc cộng sinh vì lợi ích, đã được dựng lên.
Trong cuộc bầu cử quốc hội vừa qua, phe Akhmatov chiếm khoảng 60 ghế trong đảng Các khu vực trong khi Firtash chọn được 30. Đó là cách của nền chính trị Ukraine: Trong khi ông Putin lên nắm quyền cách ly khỏi bọn đầu sỏ chính trị Nga, thì đầu sỏ vẫn có các điều khiển ở Ukraina.
Cặp đôi đi đến kết luận ngay trước cuộc khủng hoảng rằng ông Yanukovych sẽ không trụ được lâu hơn nữa. Họ bắt đầu dò xét xung quanh một cách cẩn để tìm sự thay thế. Akhmetov, ví dụ, đã luôn luôn có quan hệ tốt lâu dài cùng Tymoshenko, trái ngược với Firtash, và Akhmetov bắt đầu hỗ trợ Arseniy Yatsenyuk, kẻ tiếp quản vai trò lãnh đạo của liên minh Fatherland khi bà ta bị giam giữ. Firtash, về phần mình, ủng hộ đảng Cú đấm-Udar của võ sĩ Vitali Klitschko.
"Trong thực tế, Firtash đã sớm cài cắm người trong đảng Udar của Klitschko, cựu lãnh đạo an ninh mật, như Vadim Karasev nói là. "Các tiếp xúc đã được thực hiện thông qua người đứng đầu văn phòng tổng thống."
Karasev nói: "Nghe có vẻ khó tin, nhưng Firtash đang tìm kiếm một sự thay thế cho trường hợp Tymoshenko được thả và thắng cử tổng thống. Nó sẽ là thuận lợi khi Klitschko có được chức vụ TT, như một con rối của Firtash".
Đó là cách Akhmetov và Firtash xây dựng các tùy chọn cho một tương lai khả dĩ không có Yanukovych. Khi các cuộc biểu tình nổ ra trên quảng trường Độc lập trong tháng 11, cả 2 đầu sỏ chính trị đã thấy Yanukovych phản ứng ngoan có như thế nào, cả 2 bắt đầu tự tách mình. Rõ ràng đối với cả 2 nếu điều tồi tệ trở thành tồi tệ nhất, và phương Tây áp đặt lệnh trừng phạt đối với Ukraina, sự làm ăn của họ sẽ là thứ đầu tiên bị ảnh hưởng.
Akhmetov đã thể hiện cho người ta biết rằng ông ta ủng hộ đàm phán giữa chính phủ và phe đối lập. Firtash cũng nhanh chóng kêu gọi một giải pháp hòa bình cho cuộc xung đột, nhấn mạnh rằng cả 2 bên chiến lũy đều là người Ukraina.
Trước các cuộc xung đột đẫm máu cuối cùng qui mô lớn, cả 2 đài truyền hình của Firtash và Akhmetov đã thay đổi thái độ về quảng trường Độc lập: Đột nhiên cả 2, Ukraina TV và Inter TV, đã đưa tin khách quan về phe đối lập. Thông điệp của các đầu sỏ chính trị rất rõ ràng: Chúng tôi đang để Yanukovych đổ.
Ngay sau đầu giờ chiều Yanukovych đã ký một thỏa thuận với phe đối lập dưới sự bảo trợ của EU, ông thông báo sẽ "bắt đầu" cuộc bầu cử mới, cải cách hiến pháp và hình thành một chính phủ mới với sự hỗ trợ quốc gia.
Nhưng phe đối lập đã xé toạc thỏa hiệp. Trên đường phố và trong quốc hội mọi thứ thay đổi nhanh chóng.
Tất cả làm người ta nghĩ, EU đã lừa Yanukovych!