Американцы летают на наших двигателях
Создать хороший ракетный двигатель может далеко не каждый! -Không phải ai cũng làm được những động cơ tên lửa tốt!
Động cơ tên lửa NK-33 chế tạo ở CCCP đầu những năm 1960 cho tên lửa hạng nặng N-1 nằm trong kho đã 40 năm. Bây giờ chúng được những người Mỹ “tiên tiến” mua. Chính họ không thể làm được thứ gì đó tương tự bởi không biết làm…

Thử nghiệm động cơ NK-33 (AJ26) trên tên lửa Mỹ "Antares"
Người Mỹ bay vào vũ trụ trên động cơ nằm trong kho đã 40 năm của chúng ta! Còn lại sau
”tên lửa Sa Hoàng” lên mặt trăng, vài chục động cơ Xô Viết không dùng đến NK-33 được lắp lên các tên lửa Mỹ mới nhất!
Ngày 22-4-2013, cuộc thử nghiệm đầu tiên tên lửa vận chuyển vũ trụ tư nhân Mỹ Antares-Signus diễn ra thành công. Tên lửa vận chuyển "Antares" được dùng để chở tàu vận tải "Signus" lên trạm không gian quốc tế ISS do hãng Mỹ Orbital chế tạo (tên đầy đủ là Orbital Sciences Corporation) trong nỗ lực của NASA giảm sự phụ thuộc vào dịch vụ vận chuyển bằng tàu vũ trụ Nga. 2 hàng Mỹ giành được hợp đồng vận chuyển của NASA lên trạm ISS là Orbital và SpaceX.
Điều thú vị nhất, mà người Mỹ chẳng hề muốn quảng cáo là hệ thống tên lửa vũ trụ Antares bay vào không gian bằng 2 động cơ tên lửa Xô Viết NK-33, loại được dùng cho
tên lửa mặt trăng hạng nặng N-1 3000 tấn. Những động cơ này được phát triển dưới sự lãnh đạo của viện sĩ Nikolay Dmitriyevich Kuznetsov cho các nhà du hành Xô Viết bay lên mặt trăng, cho đến nay, chúng vẫn ít được biết đến…
Viện sĩ Sergey Pavlovich Korolyov bắt đầu phát triển tên lửa lớn để lên mặt trăng đầu thập kỷ 60, cũng như các động cơ tên lửa khác: R7, "Vostok", "Voskhod", "Coyuz", còn viện sĩ V. P. Glushko cũng đã phát triển động cơ. Tuy nhiên, Glushko khi đó nghiêng về triển vọng của loại động cơ nhiên liệu tổng hợp dimethyl hydrazine (C2H8N2) hơn là nhiên liệu dầu hỏa, và chỉ ưng thuận chế tạo động cơ lên mặt trăng với Unsymmetrical dimethylhydrazine (CH3NHNH(CH3)). Korolev cũng phản đối dùng nhiên liệu dimethylhydrazine cho động cơ dân sự. Sau tất cả, nếu tên lửa bị rơi, thì 2 ngàn tấn thứ nhiên liệu độc hại này có thể phá hủy cả thành phố vài triệu dân.
Do đó, S. P. Korolyov đã yêu cầu Viện thiết kế động cơ hàng không N. D. Kuznetsov phát triển loại động cơ hạng nặng dùng dầu hỏa và ô-xy lỏng cho tên lửa N-1. Điều thú vị là Nikolay Dmitriyevich Kuznetsov chưa bao giờ thiết kế động cơ tên lửa mạnh đến như vậy, ngoài các động cơ cho máy bay. Đã hàng chục năm, hàng không dân sự và quân sự bay trên những động cơ này của viện thiết kế. Tuy nhiên, thiết kế thử nghiệm của viện Kuznetsov theo yêu cầu của Korolyov về động cơ tên lửa vũ trụ NK-33 đã rất thành công và triển vọng của động cơ này là tốt nhất thế giới. Đóng góp vào thành công của viện sĩ Kuznetsov là viện nghiên cứu khoa học toán-cơ khí Rostov và viện sĩ I. I. Vorovich.
Bên cạnh NK-33 chạy dầu hỏa, V. P. Glushko vẫn phát triển các động cơ tên lửa dùng nhiên liệu tổng hợp, nhà thiết kế V. N. Chelomey và các cộng sự tiếp tục cho ra đời động cơ UR-500 (Proton). Proton hiện vẫn là loại tên lửa mạnh nhất của Nga hiện nay. Với gần 400 lần phóng, chỉ có 8 lần không thành công. Mỗi lần thất bại, nhiên liệu tổng hợp độc hại lại gây ra những tranh cãi với Kazakhstan. Sau các vấn đề với Proton và nhiên liệu Unsymmetrical dimethylhydrazine, Glushko quay lại với động cơ chạy dầu hỏa, và thiết kế hệ thống tên lửa-tàu con thoi Energiya-Buran. Và đó là cả một câu chuyện khác nữa.
Viện sĩ Korolyov qua đời năm 1966, những người kế nhiệm ông đã không còn tiếp tục hoàn thiện tên lửa N-1, việc người Mỹ đổ bộ (giả) xuống mặt trăng năm 1969 khiến Liên Xô không còn động lực tiếp tục chương trình. Có tất cả 94 động cơ NK-33 đã được chế tạo, ngoài hơn 60 chiếc đã được dùng thử nghiệm. Chương trình mặt trăng khép lại, số động cơ thừa cất trong kho. Thời gian trôi qua, đã chẳng còn ai quan tâm đến chúng, chúng vẫn nằm đâu đó trong nhà kho của nhà máy hóa học ở thành phố Kuibyshev, giờ là Samara.
Đến thập kỷ 90, các lái buôn Mỹ từ hãng Aerojet và Orbital tự nhiên lại quan tâm đến số động cơ “vô chủ”. Tuy nhiên, họ không tin số động cơ còn lại nằm vất vưởng trong kho sau bằng ấy năm lại có thể làm việc suôn sẻ. Và thế là những người Mỹ và Nga lại phải lấy NK-33 ra thử nghiệm. Kết quả tốt khiến người Mỹ hài lòng và họ đem về hơn 3 chục động cơ còn lại vào các năm 1996-1997. Tổng giá trị HĐ bị giữ bí mật, nhưng theo một số tin tức nội bộ, người Mỹ đã mua hơn 50 động cơ NK-33 với cái giá rẻ mạt đến buồn cười: 1 triệu đô la mỗi cái!
Hãng Orbital có thị phần trong hàng không vũ trụ Mỹ đã lâu năm và có mối quan hệ thân cận với các tổ hợp quân sự Mỹ. Họ đã thiết kế đến hơn 500 loại tàu vũ trụ, chiếm phân nửa thị trường tên lửa đánh chặn Mỹ. Nhưng tên lửa hạng nặng lại khác, loại động cơ này họ chưa làm bao giờ.
Orbital nhận được 1 trong 2 HĐ với NASA chế tạo hệ thống vận chuyển lên trạm ISS. Các chuyên gia Aerojet và Orbital thay vì phát triển động cơ tốn kém và đắt đỏ của riêng mình, đã đơn giản là lấy động cơ NK-33 mua từ Nga. Cùng với hệ thống kiểm soát và điều khiển điện tử hiện đại nhất, họ đặt tên động cơ cũ thành AJ26 và lắp cho tên lửa “Antares” 300 tấn. Antares phóng lên trạm ISS thời gian gần đây.
Dự tính "Antares-Cygnus" sẽ có các cuộc phóng lên ISS 2-3 lần mỗi năm, do vậy người Mỹ có đủ động cơ để bay trong vòng hơn 10 năm tới, cho dù NK-33 đã nằm yên trong kho đã 40 năm.
http://texnomaniya.ru/kosmos/amerika...gateljakh.html
http://www.ecolife.ru/kosmos/16146/