Việc từ chối thi hành mệnh lệnh tổng thống của cựu lãnh đạo ngân hàng TW rõ ràng có lý do hoàn cảnh. Mệnh lệnh của Madam Argentina đã phá vỡ qui tắc hoạt động của ngân hàng TW. Tuy nhiên, qui tắc không phải là luật lệ! Luật ngân hàng TW lại không có chỗ nào nói về việc phải tuân thủ nghiêm ngặt sự cân bằng nợ-có, và hơn nữa đó lại là bảo đảm bởi ngoại tệ.
Madam Kirchner đã quan sát và nghiên cứu kỹ cán cân thăng bằng của ngân hàng TW, và có cơ hội hành động mà vẫn có khả năng không làm mất cân bằng, đó là khi ngân hàng TW mua trái phiếu chính phủ đổi lấy lấy dự trữ ngoại tệ. Trong trường hợp này, tài khoản có trong ngân hàng là trái phiếu chính phủ. Điều đó không vi phạm qui tắc ngân hàng, nhưng là vi phạm của “hội đồng tiền tệ”. Điều này là cho phép ở FED-Mỹ, nhưng lại không được phép ở các ngân hàng TW “độc lập” ở các quốc gia khác!
Ý nghĩa của “hội đồng tiền tệ” là ở chỗ ngân hàng TW ủng hộ một qui mô tiền tệ nội tệ phù hợp với cân bằng ngoại thương, nghĩa là theo khả năng xuất khẩu. Quyết định của Kirchner trên thực tế là đưa đất nước ra khỏi trách nhiệm thuộc địa. Hệ thống thuộc địa kiểu mới dựa trên hạn chế tài chính các quốc gia thuộc địa và vì lý do này, tài phiệt quốc tế rất lo ngại với những “sự cố’ tương tự. Đạp lại là chúng huy động tất cả các lực lượng phản đối hành động “phi pháp” của TT, toà án Argentina ngăn cấm sử dụng vàng và ngoại tệ dự trữ nằm dưới sự kiểm soát của ngân hàng TW Argentina để chi trả các khoản nợ quốc gia. Chúng tuyển mộ được khá nhiều nghị sĩ để phản đối, nhưng quyền lợi chung cho cả Argentina mà TT Kirchner đã làm khiến chúng rất khó để tố cáo. Madam có cơ hội lớn để bảo vệ quan điểm của mình và được đông đảo các giới ở Argentina ủng hộ.
Nhiều TT Mỹ có ý tưởng tách ra khỏi ngân hàng TW đã phải trả giá bằng mạng sống. TT Lincoln từng phát không tiền của chính phủ cho dân chúng Mỹ. Đầu năm 1865, ông tuyên bố trước Quốc hội: "Tôi có hai kẻ thù lớn, quân đội miền Nam ở trước mặt tôi và các tổ chức tài chính ở đằng sau. Trong hai kẻ đó, kẻ ở phía sau là kẻ thù lớn nhất của tôi." Sau đó, ngày 14-4-1865, ông bị ám sát và chết, 2 tháng trước khi cuộc nội chiến Mỹ kết thúc.
TT Kennedy cho phát hành trái phiếu kho bạc như một loại tiền tệ được đảm bảo bằng bạc song song với giấy bạc USD của FED. Ba tháng sau Kennedy bị ám sát và trái phiếu bị thay thế bằng giấy bạc FED, độc quyền phát hành tiền của FED được khôi phục. TT Kirchner dường như sẽ không đi quá xa. Không rõ ngân hàng TW có hủy trái phiếu chính phủ không, nếu họ làm thế, thì chính họ gây ra mất cân đối nợ-có. Vấn đề nợ quốc gia đang là mối đau đầu của giới tài phiệt quốc tế.
Có lẽ madam Kirchner đã vô tình chứng tỏ một giải pháp giải quyết nợ công. Cho dù điều đó làm cho giới chủ tài phiệt không bằng lòng. Wall Street Journal cũng đã từng lên tiếng khi CP Hàn Quốc lần đầu tiên sau nhiều năm cử đại diện của mình đến cuộc họp của ngân hàng TW, điều đó làm giới chủ giận dữ và e ngại. Madam Kirchner đã mạo hiểm và đã thắng. Mỹ đã đóng băng các tài khoản tại ngân hàng TW, tranh tụng pháp lý cũng đã kết thúc, nhưng nếu TT Argentina cứ tiếp tục xu hướng này thì cá nhân bà sẽ bị đe dọa thực sự và chưa biết được điều gì sẽ xảy ra. Người ta vẫn nhớ số phận các TT Mỹ Lincoln, Kennedy… đó là tiền lệ. Nhưng không phải chỉ có mình Kirchner, TT Medvedev cũng bỗng nhiên bắt đầu chi tiêu vàng dự trữ (chúng ta có thể
xem biểu đồ 2008-2009). Hay Nhật bản cũng vậy, chưa kể đến Trung Quốc.
Các ngân hàng TW cũng mới chỉ có “độc lập” chưa lâu, Bank of England năm 1997, Central Bank of Japan năm 1998. Có điều thú vị là đảng Dân chủ cầm quyền Nhật đã từng có lịch sử ủng hộ ngân hàng TW Nhật “độc lập”, nhưng khi họ quay lại chính trường, đã thay đổi quan điểm này. Thời kỳ làm BT tài chính Nhật, ông Naoto Kan đã nỗ lực để điều khiển chính sách của ngân hàng TW Nhật, nhưng ông giữ chức vụ BT không được lâu.
Ngày nay, duy nhất Ngân hàng TW Trung Quốc là thuộc về chính phủ và chịu trách nhiệm về chính sách tiền tệ của chính phủ.
Nợ công Hy lạp phá vỡ sự ổn định tài chính EU, nợ công chính phủ Mỹ đe dọa lôi họ vào vùng lấy phá sản hay ít nhất cũng bị lạm phát. Không có quốc gia phát triển nào dám tự hào về cán cân tiền tệ tích cực. Nhưng dường như giới tài phiệt quôc tế không có kế hoạch giải quyết nợ công của các quốc gia bằng cách trả lại cho các quốc gia đó quyền phát hành tiền tệ. Hệ thống tài phiệt quốc tế đóng vai trò chính trong lịch sử phát triển thế giới ngày nay, thực sự chính nó dẫn đến hậu quả khủng hoảng. Và người ta càng đặt ra vấn đề tiền tệ quốc gia để giải quyết nợ công. Chính nó đẩy mọi quốc gia đến chỗ phải khai thác đến cạn kiệt tài nguyên và phá hoại môi trường, tất cả qui đổi thành tiền để trả nợ.
Tại sao lại phải dấu giếm về thực chất ngân hàng TW? Tại sao phải ca ngợi Kudrin tài năng lỗi lạc công lao vĩ đại. Nếu Kudrin có chút tinh thần Nga, ông ta đã làm cho người Nga hiểu bản chất vấn đề.
Đến Nga vào tháng 12-2008, đang giữa lúc khủng hoảng, Madam Argentina Cristina Kirchner sẽ chỉ bảo cho TT nga cách phải làm thế nào, tại sao lại ngốc nghếch với có ý định vay mượn đến $400 tỷ để chất vào bãi mìn Kudrin để lại? TT Medvedev đã tuyên bố về việc thành lập Trung tâm tài chính St. Petersburg, dù lý do gì thì việc đó cho đến nay đã không thành. Kể cũng xấu hổ, phận trai sức dài vai rộng, lại không bằng một phụ nữ!.
Phải làm thế này này chàng ngốc ạ!