Sau khi biết tất cả những điều đó, chúng ta sẽ không còn ngạc nhiên thêm nữa về cái chết của viện sĩ người Ukraina
A. Z. Petrov (1910-1972), là người chết tiếp theo sau khi viết lời tựa cho bản tiếng Nga của sách Brillouin năm 1972, lời tựa đó như thế này: TĐH vẫn diện cái quần ngắn cũn cơn của “trẻ con”, nó cho phép tất cả và thậm chí – miễn trừ khỏi kiểm tra thử nghiệm”. Thực sự là đúng ngày 9-5-1972, viện sĩ chết đột tử vì loét dạ dày.
Nhưng chúng ta quay lại đầu thế kỷ XX, nạn nhân tiếp theo Poincare có lẽ là nhà nghiên cứu Đức
F. Garres [44], ông làm việc cho hãng danh tiếng "K.Tseys-Yena", và nhà khoa học Pháp
M. G. Sagnac [45] (Sanyak). Các năm 1912-1914 họ tiến hành thử nghiệm tia sáng trên chiếc đĩa quay. Kết quả là có
hiệu ứng Sagnac không hề hợp với “cái giường hẹp” TĐH (Procrustes) thậm chí trái ngược TĐH [46]. Năm 1928, viện sĩ S. I. Vavilov viết: “Nếu hiện tượng Sanyak được phát hiện sớm hơn… thì sẽ là bằng chứng tuyệt vời của ethe” [47].
Đương nhiên, cả 2 nhà nghiên cứu đã bị thiệt mạng trong WW-I [46], và kết quả của họ cho đến nửa thế kỷ sau đã bị lấp liếm đi. Ví dụ, từ trước đến nay không có một từ nào trong sách giáo khoa tái bản USSR về quang học vũ trụ G. S. Landsberg. [48]
Viện sĩ hàn lâm Phổ
Karl Shvartsshild (1873-1916) – giám đốc Viện vật lý-thiên văn Potsdam nổi tiếng, chưa bao giờ phản đối Anhxtanh hay có liên quan đến công việc đó. Trong khi giới khoa học quan tâm thuyết tương đối là rất nhiều, và cái đài quan sát thiên văn Potsdam bị biến thành cả một học viện.
Ngay từ đầu chiến tranh, ông đã ra mặt trận với Nga [22]. Từ mặt trận gửi về viện 2 công trình lý thuyết, mà thấy có giải pháp chuẩn xác cho phương trình của Anhxtanh về trường hấp dẫn của vật thể có khối lượng. Khái niệm bán kính hấp dẫn được gọi là “khối cầu Shvartsshild” lần đầu tiên là từ đây.
Anhxtanh đã đọc báo cáo của Shvartsshild và gặp gỡ lần đầu tại viện hàn lâm Phổ ngày 16-1-1916. Lần thứ 2 là ngày 24-2. Và ngày 29-6 ông ta đã phát biểu ở viện, tưởng nhớ Shvartsshild. Shvartsshild không chết vì đạn pháo quân thù ngoài tiền tuyến. Mà chết bất ngờ ngày 11-5 vì bệnh mắc phải trên mặt trận. Tác giả 1 cuốn sách viết [22].
Nhưng bệnh dịch ở mặt trận Nga vào mùa xuân 1916 thì không hề có ấm áp cần thiết đủ để vi khuẩn dịch phát triển. Mà có thể là ông ta đã mắc phải từ lá thư gửi đến từ Berlin bị tẩm vi khuẩn. Nhưng ít ỏi như thế là không đủ để khẳng định. Sau tất cả, y tế đang nằm dưới sự kiểm soát của Zionist, thực sự bọn chúng rất tài giỏi.
Cùng một cách nhiễm bệnh như thế là viện sĩ
A. Fridman năm 1925, một người Nga là đối thủ của thiên tài, đã chứng tỏ khả năng vượt trội Anhxtanh và ông ta có thể bị thất bại.
Và vẫn còn người khác nữa tài hơn thiên tài, ứng viên giải Nobel
Gunnar Nordstryom (1883-1923). Đó là nhà vật lý Phần Lan này cũng chết chẳng phải lúc, khi nghiên cứu những khó khăn Anhxtanh đang phải đối mặt năm 1911, ông tính toán sự phụ thuộc của tốc độ ánh sáng vào trường hấp dẫn và đề xuất một ý tưởng tài tình vào năm 1912 [49] để giải quyết tình trạng lúng túng đã cả thập kỷ. Nordstryom bắt đầu xây dựng thuyết hấp dẫn, trong đó không có hằng số vận tốc ánh sáng C và khối lượng m. Và dĩ nhiên cũng không giống Anhxtanh, ông đi ngay đến chuyển đổi Lorent và làm thỏa mãn định luật bảo toàn.
Norgstryom đã không thể rời Helsinki để dự hội nghị về hấp dẫn vào tháng 10-1913 ở Vienna. Do đó Anhxtanh đã rảnh tay để đọc báo cáo về lý thuyết của mình. Ở lý thuyết của Norgstryom có nhiều thứ làm Anhxtanh hài lòng, ngoại trừ 1 thứ - đó là nó phát triển từ kết quả của Abragam, địch thủ dữ dằn nhất của Anhxtanh.
Trong báo cáo, Anhxtanh cũng không hề nói một lời nào về một lý thuyết hấp dẫn khác, được phát triển bởi Gustav Mi, người không chỉ có mặt tại hội nghị, mà còn hành xử như địch thủ chính của Anhxtanh. Trả lời câu hỏi tại sao ông ta không đề cập đến thuyết của Mi, Anhxtanh không hề do dự trả lời rằng, ông ta chỉ đề cấp đến các thuyết thỏa mãn nguyên lý cân bằng [22]. Như chúng ta thấy, ngay cả ở đó cũng bắt đầu có sự im lặng về những gì gọi là không dựa trên thuyết hấp dẫn!
Tại hội nghị, lý thuyết của Norgstryom được công nhận chỉ như một lý thuyết gắn liền với hấp dẫn trong số hàng chục đề xuất, có cả của Anhxtanh trong đó.
Những tín đồ Anhxtanh ở đây, rõ ràng là đã quên Norgstryom. Năm 1923 ông chết ở tuổi 40 (mà hoàn cảnh cho đến nay vẫn không ai biết). Chẳng còn ai cạnh tranh với thiên tài Zionist nữa.