Dữ liệu nhật thực năm 1919: Cú lừa khoa học lớn nhất thế kỷ 20
Tóm tắt và kết luận
Khoa học kết nối hiểu biết với hiểu biết, cái chúng ta có trong vật lý lý thuyết ngày nay là một lâu đài trên trời, vũ trụ toán học, chúng có như nền tảng của mình trong cát lún, trong dữ liệu nhật thực. Những cố gắng tuyệt vọng để chứng tỏ bộ mặt vật lý của thuyết tương đối rộng đã dẫn các nhà khoa học đến hành động theo cách mà họ phải không nên hành động. Điều này bao gồm sự thuần phục nhiệt thành các dữ liệu bị sửa chữa và thao túng từ nhật thực.
Chúng ta có toàn bộ một tầng lớp nhà khoa học khom lưng tâng bốc Anhxtanh trong một nỗ lực có tính toán để chui đầu vào cái thòng lọng giàu có, quyền lực và uy tín, vì thế mà họ cơ bản đã từ bỏ theo đuổi khoa học tử tế, và từ bỏ tìm kiếm một cách không thành kiến sự thật. Vật lý lý thuyết đã thay thế chương trình nghị sự hướng "khoa học" cho khoa học thực sự, cho việc theo đuổi kiên định sự thật. Theo các nhà vật lý lý thuyết, thuyết tương đối hẹp là khoa học đã được giải quyết xong; 3789 trang phản đối thuyết tương đối hẹp đã được công bố, nó nhiều đến sự buồn chán Vật lý lớn. [47] Đây là những gì Vật lý lớn muốn bằng khoa học đã được giải quyết xong, nghĩa là hàng ngàn trang bất đồng với thuyết tương đối hẹp không được đếm xỉa tới.
Vật lý lý thuyết không xa lạ gì với nghị sự khoa học bị định hướng. Annalen der Physik đã công bố 5 tờ giấy nghị sự định hướng, ăn cắp ý tưởng, chất lượng Internet của Anhxtanh vào năm 1905, chúng lẽ ra đã chết trong quá trình xem xét. Thay vào đó, chúng ta bị dẫn dắt để tin rằng đây là thành tựu uyên thâm nhất của mọi khoa học thế kỷ 20! Không một biên tập đáng kính nào của một nghành khoa học nào ngày nay dám đụng chạm vào mấy tờ giấy Anhxtanh bằng cái sào 3 mét. Nhưng những nghị sự bị điều khiển, ăn cắp ý tưởng, chất lượng internet đang được gọi là "năm kỳ diệu" từ các nhà vật lý!
Các nhà vật lý lý thuyết tự huyễn hoặc vì trò lừa bịp nhật thực 1919 đã bị thách thức năng lực của mình để nói ra các vấn đề của khoa học nói chung. Họ dường như thiếu các kỹ năng để phân biệt khoa học thực sự với khoa học giả mạo. Câu hỏi phải hỏi: "Tại sao chúng tài trợ các nhà khoa học dường như có ý định cổ súy đẩy khoa học giả tưởng, với cái giá của khoa học thực sự và các nhà khoa học thực sự?"
Người đọc có thể tự hỏi, "Tại sao sùng kính một biểu tượng nhỏ lại xấu? Vì nó làm méo mó nhỏ quá trình tài trợ? Thế thì sao? Sùng kính biểu tượng ở đất nước này (Mỹ) trực tiếp chịu trách nhiệm về chính sách năng lượng sai lầm và những liên quan. Khi Anhxtanh trở nên nổi tiếng, ông ta được đối xử như một biểu tượng của thiên tài tràn ngập mọi nhận thức chung rằng bằng cách nào đó, chỉ có các nhà vật lý là đang làm khoa học thực sự tốt.
Điều này làm biến dạng ngân quĩ. Nơi mà sự biến dạng này đã thành thảm họa đối với người Mỹ là chính sách năng lượng. Người đã dành hơn $15 tỷ đô la tài trợ cho thứ đồ chơi Vật lý lớn, cỗ máy phản ứng tổng hợp nóng. Một vấn đề nhỏ với cỗ máy này: Một trong những nhiên liệu chính cho sự nhiệt hạch nóng là tritium, giá $1 triệu/ounce.
Vậy tại sao người ta cấp quĩ cho chương trình tổng hợp nóng? Các nhà vật lý trong các cơ quan quản lý quĩ đã đốt hàng tỷ đô la không có hợp đồng cho đám bạn bè của họ ở MIT. Đó là cách Dick Cheney đã học được làm thế nào để đốt tiền không cần hợp đồng ở Halliburton. Ông ta đã học được nó từ Vật lý lớn.
Một trong những điều đầu tiên trong nghị sự của Quốc hội là sa thải mọi nhà vật lý làm việc cho các cơ quan ngân sách liên bang hay ngân sách công. Các nhà khoa học này chẳng làm gì ngoài những hợp đồng với đám bạn bè của họ trong học viện. Kể từ khi các nhà vật lý tỏ ra có vấn đề mãn tính với nói sự thật, sẽ là một ý tưởng tồi để các nhà vật lý hay thiên văn như David Levy làm đại diện công chúng cho cộng đồng khoa học, vì nếu họ làm như vậy, công chúng Mỹ sẽ có ý tưởng hoàn toàn không có thật cái gì là khoa học tử tế, cái gì là phương pháp khoa học, hay nhhững gì là nghiên cứu khoa học tốt.
Nghĩ về nó như một nhà địa chất, chẳng lẽ tôi không muốn đầu tư hàng tỷ đô la để khai thác năng lượng địa nhiệt? Tự nhiên, điều này sẽ cho toàn bộ nhiều nhà địa chất với một cuộc sống dễ chịu. Nếu tôi là nhà sinh vật học, tôi lại không muốn chi tiêu hàng tỷ đô la gắng để tạo ra nhiên liệu sinh học cellulose, hoặc phát triển các cách thức mới để thay đổi di truyền của tảo để sản xuất hydro với số lượng lớn? Nếu tôi là nhà hóa học, tôi lại không muốn chi tiêu hàng tỷ đô la phát triển pin tốt hơn mà rẻ hơn, hiệu quả hơn và dài lâu hơn? Tôi sẽ không quan tâm đến việc cấp vốn cho các công nghệ năng lượng mới và cách để làm cho tấm pin mặt trời rẻ hơn và hiệu quả hơn? Nếu tôi là một nhà khoa học khí quyển, tôi sẽ không thể quan tâm trong việc đặt phức hợp nhà máy phong điện lớn trên các đại dương để tạo ra điện từ phức hợp xa bờ hoặc trong khu vực thèm muốn khác?
Vì vậy, tại sao chúng ta có một chương trình tổng hợp hạt nhân nóng? Các nhà vật lý đã thuyết phục các lãnh đạo tuyệt vời của chúng ta ở Washington để có thứ đồ chơi tốt nhất và mới nhất. Nhiệt hạch nóng là một dự án rửa tiền, là thịt lợn cho các nhà vật lý, là Việt Nam và Iraq của chính sách năng lượng chúng ta. Vào thời (nếu có) các cỗ máy tổng hợp đi vào hoạt động số lượng lớn, nói là 1000, 1000 nhà máy 1000 mW, sự nóng lên toàn cầu sẽ chấm dứt. Bên cạnh đó, thấy rằng chi phí R&D rất lớn, điện từ 100 nhà máy đầu tiên sẽ có giá hơn $1/kWh.
Nếu số tiền chi cho phản ứng tổng hợp nóng đã được chia cho các lĩnh vực khia học khác cách đây 30 năm như đã nêu ở trên, và kết hợp với xe hơi tiết kiệm nhiên liệu, vật liệu cách nhiệt tốt hơn, và bảo toàn tốt hơn, chúng ta sẽ có sự độc lập năng lượng ngày nay.
47.Mueller, G. O. and Kneckebrodt, K. (pseudonyms) 95 Years of Criticism of the Special Theory of Relativity (1908-2003) The G. O. Mueller Research Project [GOM- Project Relativity] Germany 2006.
|