Dữ liệu nhật thực năm 1919: Cú lừa khoa học lớn nhất thế kỷ 20
Chúng ta hãy đặt mọi thứ trong bối cảnh lịch sử: Tính đến năm 1919, Thuyết tương đối là lý thuyết mơ hồ của ngôi sao đang lên Anhxtanh. Một tín đồ giáo phái, Eddington, đã tán đồng khuynh hướng chính trị của Anhxtanh tức là cả hai đều cuồng nhiệt và Eddington nghĩ Anhxtanh là một thiên tài. Ông ta được cho là đã nói: "Chỉ có ba người hiểu thuyết tương đối rộng, và đối với cuộc đời tôi, tôi không biết người thứ ba là ai." Như là hậu quả của nhật thực, Anhxtanh thức dậy ở Berlin sáng ngày 07-11-1919, và bỗng thấy tự mình nổi tiếng." [5]
Vì vậy Eddington trưng bày Principe ở châu Phi vào năm 1919, với mục đích chứng minh Anhxtanh đúng. Không có kẻ ủng hộ Anhxtanh nào tỏ ra bị bối rối bởi thực tế Eddington là một kẻ ủng hộ Anhxtanh, và không phải là một nhà khoa học khách quan. Eddington đóng vai trò của mình như là người hòa giải tuyệt vời và kẻ làm vua rất nghiêm túc. Ông ta đã cố gắng làm dịu ác cảm của các nhà khoa học Anh và Đức khi chia sẻ: "Nó không phải là không có ý nghĩa quốc tế, cho nó một cơ hội để chấm dứt cuộc tranh cãi lộn xộn tẩy chay khoa học Đức." [5]
Sau đó Eddington nói, "Bằng cách đứng hàng đầu trong thử nghiệm, và cuối cùng là xác minh lý thuyết của 'kẻ thù', đài quan sát quốc gia của chúng ta giữ truyền thống vẫn đang còn sống và tốt đẹp nhất của khoa học; và bài học có lẽ vẫn còn là cần thiết ngày nay." [5].
Nói cách khác, nếu anh có thể làm cho kẻ khác chấp nhận được thứ khoa học tồi tệ, có nghĩa là, tin vào trong "... trong truyền thống tốt đẹp nhất của khoa học". Eddington tham gia vào việc sửa đổi sai lạc và xâm phạm khoa học, điều mà vẫn dai dẳng cho đến tận ngày nay, và ông ta kiêu ngạo nói với người khác rằng đây là, "trong truyền thống tốt đẹp nhất của khoa học." Theo nhà thiên văn Ấn Độ vĩ đại Chandrasekhar, "Nếu không có gì để lại cho mình, ông ta (Eddington) đã không lập kế hoạch cuộc thám hiểm ngay cả khi hoàn toàn tin tưởng vào sự thật của thuyết tương đối tổng quát!" [6]
Paul Marmet đã làm được một công việc tuyệt vời cho thấy căn bản đạo đức giả của con người Eddington. Phẩm chất rõ ràng của Eddington là một trong những nhà khoa học tồi tệ nhất trong tất cả các nhà khoa học thế kỷ 20 bởi vì ông ta làm ô nhiễm chính dòng của khoa học trong gần một thế kỷ, và, giống như Pied Piper của Hamlin, dẫn các con chuột ra biển. "Mặc dù tư liệu là rất ít ỏi so với những gì chúng tôi đã hy vọng, tác giả (người phải tự nhận là hoàn toàn không thiên vị) tin rằng nó là thuyết phục." [7]
"Chúng tôi cũng sẽ xem các ngôi sao phân bố như thế nào là không đủ tốt cho các phép đo có sức thuyết phục. Cuối cùng, chúng tôi sẽ thảo luận về ảnh hưởng của Eddington như thế nào để Anhxtanh chiến chỗ hoàn toàn và chống lại bất kỳ kết quả nào khác." [7]
Cũng trong bài viết của Marmet: "Eddington đã bị trì hoãn với quy định rõ ràng là nếu chiến tranh kết thúc vào tháng 5-1919, thì ông ta chắc chắn sẽ dẫn dắt cuộc thám hiểm với mục đích xác minh dự đoán của Anhxtanh!" [7] Bạn sẽ thấy rằng, ông ta nói, "xác minh", không phải kiểm tra.
Điều này đặt ra câu hỏi: khoa học là gì? Theo Sakharov [8], "Chúng tôi coi 'Khoa học' như một phương pháp dựa trên phân tích sâu về các sự kiện, lý thuyết và quan điểm, giả định khách quan, không e ngại thảo luận cởi mở và kết luận. "Điều này thích đáng như thế nào với nhật thực? Có chút tuân thủ nào những nguyên tắc này? Anhxtanh đã hoàn toàn dông dài cho đến khi thế nào đó để mình có được các giá trị có mục đích với sự bẻ cong ánh sáng, Eddington gợi ý xào nấu dữ liệu, và những kẻ ủng hộ Anhxtanh đã nỗ lực để miêu tả những người bất đồng chính kiến với bất kỳ một tý gì lý thuyết của Anhxtanh như là mất trí và lập dị.
Số lượng các nhà khoa học "có uy tín", những người đã tham gia vào toàn bộ trò hề này trông giống hội các nhà khoa học xuất chúng Who’s Who, (một trò lừa nộp tiền ghi tên vào sách để được nổi danh). Ví dụ, Eddington đã hoàn toàn lừa bịp Hội Hoàng gia và Hội Thiên văn học Hoàng gia tại buổi nói chuyện hoan hỉ của mình, ông ta đã tự tuyên cho họ. "Sir Joseph Thomson, Chủ tịch Hội Hoàng gia và chủ tịch hội nghị, ủng hộ mạnh mẽ các kết quả." [5] Không có vẻ mọi nhà khoa học đều thực sự nhìn vào tấm ảnh, và toàn bộ hội nghị trông giống như một lễ đăng quang hơn là một trình bày khoa học, ví dụ ông Pais cho biết: đó là "... ngày mà Anhxtanh được phong thánh." [9]
5.Clark, R.W. 1984. Anhxtanh The Life and Times, Avon Books, New York, 284.
6.Chandrasekhar, S. 1987. Truth and Beauty: Aesthetic and Motivations in Science. Univ. of Chicago Press. Chicago.
7.Marmet. P. Appendix II “The Deflection of Light by the Sun’s Gravitational Field: An Analysis of the 1919 Solar Eclipse Expeditions. http//www.newtonphysics.on.ca/ANHXTANH/Appendix2.html.
8.Sakharov, A. 1974. “Progress, Coexistence and Intellectual Freedom, in Sakharov
Speaks, ed. Knoph, Harrison Salisbury, 56.
9.Pais, A.1982. ‘’Subtle is the Lord...’ The Science and Life of Albert Anhxtanh, Oxford
University Press, Oxford. 551p.
|