Chiếc nòng thép dài sáu mét sáu, chĩa họng về phía biên giới Trung Hoa. Tôi bước quanh khẩu pháo hải quân khổng lồ, sờ mó nó, vuốt ve nó, cưỡng lại cảm giác thôi thúc muốn nghịch ngợm bộ quy lát. Chúng tôi có cả thảy bốn khẩu pháo ấn tượng như vậy, và tôi chịu trách nhiệm về hai khẩu trong số này. Các khẩu pháo được thiết kế bắn xa và chính xác với tầm bắn tới 32 cây số. Tôi không thể cưỡng lại ấn tượng về chúng. Vốn là những khẩu pháo đặt tại cảng Hải Phòng để phòng ngừa bị tấn công đường biển, giờ đây chúng được chở bằng đường sắt tới chỗ ụ ngụy trang này, cách rất xa so với ụ phòng thủ bờ biển được thiết kế cho chúng.
Ban đầu tôi rất bất ngờ vì được phân công phụ trách trung đội 2 của đại đội. Tôi mới là lính dự bị, mười tám tuổi và vừa tốt nghiệp sĩ quan, vậy mà phải tự mình bố trí và quản lý hai khẩu đại pháo, tiếp nhận, tích trữ và bảo quản đạn dược, và cuối cùng là bắn chúng. Nhưng tôi không được huấn luyện theo tình huống phòng thủ tuyệt vọng đã đẩy tôi đến chỗ phải nhận trọng trách này.
Tôi không tin lắm về việc bọn Nhật sẽ tấn công chúng tôi. Tuy nhiên tôi vẫn thực hiện nhiệm vụ được giao, hoàn thành ụ đất công sự bảo vệ quanh pháo và đào xong kho đạn ở sườn phía nam của quả đồi bên cạnh vị trí của tôi, cất trữ an toàn một ngàn quả đạn pháo và liều phóng đặt trong thùng chứa tỵ khí của hải quân. Tôi chọn ra vài chốt quan trắc tại những điểm cao nhất nhìn xuống khu đồi dân cư thưa thớt gần biên giới Trung Hoa, nơi chỉ có vài nông dân đang trồng lúa trên những đồng lúa trống trải. Mỗi chốt đều có tầm nhìn bao quát ra khu vực biên giới thuộc phạm vi hỏa lực của những khẩu pháo của chúng tôi. Tôi thấy hứng thú với tất cả những khía cạnh của khoa học này. Bằng phép tam giác đạc tôi tính tọa độ của những mốc cơ bản như cầu cống và giao lộ, từ đó lập ra một biểu đồ để có thể bắn trực tiếp trong vòng vài giây mà không mất thời gian canh chỉnh. Sau khi bắn vài phát hiệu chỉnh vào khu đất không người, thế là tôi đã sẵn sàng.
|